Tháng Mười Đà Lạt Nhớ Ơi! _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

daquy18.jpg - 91.67 Kb

THÁNG MƯỜI 
ĐÀ LẠT NHỚ ƠI! 

Tháng Mười Đà Lạt nhớ ơi, chừ ra sao nhỉ những đồi hướng dương?  Chừ bay chưa phấn thông vàng, những con bướm trắng bên đường ra sao? 

Tháng Mười Đà Lạt chiêm bao, đêm qua tôi thấy em chào Thầy Cô, sáng mơ hồ, trời có mưa, cơn mưa sót lại cuối mùa cuối năm… 

Tháng Mười Đà Lạt bâng khuâng, đồi cao dốc thẳm thấy gần mà xa, đường lên trường bao nhiêu hoa, bao nhiêu cô bé thướt tha áo dài… 

Tháng Mười Đà Lạt có phai áo laine màu lục, áo dài màu trăng?  Mỗi học trò một giai nhân, những khuôn mặt sáng không cần điểm tô… 

Cảm ơn em chào Thầy Cô, bốn mươi năm nhỉ bây giờ còn nghe!  Nhớ thương Đà Lạt chưa về, suơng bay hay mái tóc thề hỡi sương? 

Tháng Mười Đà Lạt dễ thương mà đời dễ ghét dễ thường nên xa, có về thì cũng là ma, Bắc Nam thống nhất một nhà nghĩa trang!

TRẦN VẤN LỆ 

1.tranvanle.bmp - 111.05 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Tháng Mười Đà Lạt Nhớ Ơi! _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)