Âm Dương Mờ Ảo _ (Phạm Mai Hương) (Tạp ghi)

  • PDF

IMG_7729.JPG - 23.53 Kb

ÂM DƯƠNG MỜ ẢO

     Người dân Dalat hay nói đùa: đôi trai gái mới quen thường đưa nhau lên Đồi Cù tâm sự, vui đùa,  chọn Thung Lũng Tình Yêu bày tỏ nỗi lòng, đỉnh điểm của tình yêu sẽ là Rừng Ái Ân, nếu suông sẻ người ta làm lễ cưới ở Nhà Thờ Cam Ly. Cuộc tình tan họ dẫn nhau đến Hồ Than Thở, than thân trách phận, băng xuống Suối Vàng tự vẫn để rồi trở thành Đồi Thông Hai Mộ.

     Nhưng thường Hồ Xuân Hương chứ không phải Suối Vàng được chọn để kết thúc cuộc đời. Bởi sự tĩnh lặng nhất vào đêm khuya, dễ lôi cuốn người ta trầm mình và không quá xa phiền thân nhân tìm xác.

     Người chết ở hồ Xuân Hương ngoài tự tử ra còn do nhiều nguyên nhân như đuối sức khi tắm hồ. Những người hay tắm hồ truyền kinh nghiệm: hồ Xuân Hương có một luồng nước  rộng chừng 4 mét, nước ở đó phía trên ấm nhưng phía dưới rất lạnh. Họ khuyên ai nếu bơi lọt vào luồng nước đó phải cảnh giác bơi ra, nếu không sẽ mải mê bơi theo như mê hoặc, chìm dần vào phần lạnh và đuối nước.

     Cũng có những trường hợp khá lạ lùng.  Con chị Chín Răng Vàng bán bắp nướng ở Hoàng Diệu học lớp 11, cùng các bạn đá banh trên đồi, banh rơi xuống hồ. Em men theo chỗ cạn vớt banh, hụt chân rớt xuống nước. Người lớn nhảy xuống cứu, chụp được tóc của em, nhưng rủi thay em cắt kiểu đầu đinh, tóc quá ngắn, nên không nắm được tóc để lôi lên, đành chịu .

     Vào dịp Tết, hồ Xuân Hương nhận chìm một chiếc pedal’eau chở gia đình du khách lên chơi xuân. Một anh bợm nhậu tham vớt chú rùa lớn được thả phóng sinh, bị nước cuốn va vào chân đập chết bể đầu. Năm 1973, chiếc máy bay trực thăng của anh phi công ở Ấp Ánh Sáng, khi bay qua nhà, anh giơ tay vẫy khiến máy bay đâm chúi xuống hồ Xuân Hương, cuốn theo chục người đi đường có cả giáo sinh trường Sư Phạm mặc áo màu nâu

     Người ta đồn Hồ Xuân Hương có huông, mỗi năm phải nhận mấy mạng người. Và mỗi khi có người chết đuối người ta lại phải nhờ cậy đến ông Pháp.

     Ông Pháp, một ngư phủ người Quảng Ngãi lên Dalat sinh sống bằng nghề làm vàng mã, là một ông thầy pháp có thể bắt ấn, nói chuyện với người âm.

     Mỗi khi người nhà nạn nhân cần giúp đỡ, ông Pháp ngụm nửa lít nước mắm nhĩ cho ấm người rồi nín hơi trầm mình xuống đáy, nhìn quanh quất tìm người gặp nạn vướng vào rong rêu, rễ cây… hết hơi ông trồi lên và cứ như vậy đến khi tìm được xác. Quang cảnh dưới hồ quen thuộc như lòng bàn tay nên ông chẳng mất nhiều thời gian để đưa thi thể lên bờ. Bởi vậy người ta khen ông có duyên với người chết

     Người ta tin rằng chết ngoài đường không được đem về nhà nên thường đem người mất lên nhà quàn ở chùa Linh Sơn hay mảnh đất trống nằm cuối bờ hồ để làm lễ trước khi an táng.

     Mảnh đất trống nằm ở ngã ba đường trước nhà thương của bác sĩ người Pháp tên là Sohier. Am bắt nguồn từ một người chết vô thừa nhận vớt từ hồ lên và được chôn ngay đó. Chung quanh am được rào giậu và trồng cây um tùm. Người dân Dalat hơi sợ khi đi ngang qua am lúc đêm khuya. Nhiều người dạn dĩ nhìn vào thấy khoảng chục ngôi mộ nằm liền kề nhau. Người ta truyền miệng nhau Am Sohier rất linh.

     Và có người phát bệnh điên từ chiếc am đó.

     Người ta kể rằng khi có việc phải làm cạnh Am Sohier, một thanh niên tuấn tú nhìn tấm hình thờ của một cô gái trẻ, buột miệng:

     - Cô đẹp quá. Phải chi cô làm vợ tui thì vui biết mấy!

     Vài ngày sau, anh có những biểu hiện không bình thường. Anh nói lảm nhảm, khuôn mặt mất thần sắc và thường nhìn lên trời cười ngây dại. Thỉnh thoảng anh cởi hết quần áo chạy khắp nơi, nhất là vào lúc đêm. Đi đường, anh cúi xuống đất nhặt thức ăn vứt bỏ cho vào miệng. Người ta bảo anh bị "vương" nói cách khác là cô gái ở Am Sohier đã nhập vào anh.

     Không biết chuyện đồn có thực hay không nhưng vào thời bao cấp, các am miếu dọc đường bị phá bỏ. Nhiều vụ ma quái xảy ra mà không ai giải thích được.

     Cha mẹ anh không tin vào việc cúng bái, họ đưa con trai về Saigon chữa trị nhưng không khỏi. Ông bà đành để anh trong căn phòng ở lầu ba mở cửa ra giàn lan được rào bởi lưới B40 chắc chắn. Người thanh niên lớn mạnh như cây thông xanh mướt giờ như bị héo úa khiến mọi người xót xa.

     Suốt thời gian dài, người điên khi trần truồng, khi mặc chiếc quần cộc tới lui giữa những chậu cây kiễng trên lầu cao. Bóng xa tít tắp khiến người dưới không còn nhận rõ khuôn mặt.

     Hơn 20 năm, thời gian đủ để vong linh cô gái đi đầu thai (nếu điều ấy là hiện thực ) hay do thuốc men, người điên không còn bị nhốt trên chiếc sân thượng nữa. Khuôn mặt anh sắt đen, quần áo chỉnh tề nhưng đôi bàn tay gân guốc, móng dài đen kịt

     Mỗi sáng, anh xoè tay lấy tiền của cô em gái để đi uống cà phê. Đôi khi, anh xin tiền người xung quanh. Đôi mắt gian hoạt, láo liên nhưng  giọng nhỏ nhẹ:

     - Bác cho cháu một ngàn uống cà phê.

     Không biết trong cái điên của anh có bao nhiêu phần tỉnh bởi thật lạ, tuy có một thời gian không giao tiếp, nhưng anh vẫn nhớ tên, công việc, gia cảnh của mọi người, trò chuyện như người thân quen và chỉ nhận đúng một ngàn. Và trong cái tỉnh không biết có bao nhiêu phần điên? Bởi vào ngày 14, rằm, 30, mồng một, anh lén đi sau các cô gái, tay đập nhẹ vào vai hay vào lưng rồi quày quả bỏ đi. 

PHẠM MAI HƯƠNG

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Âm Dương Mờ Ảo _ (Phạm Mai Hương) (Tạp ghi)