Trở Về Đà Lạt Thương Yêu _ (Hà Bỉnh Trung) (Thơ)

  • PDF

 

 

TRỞ VỀ

ĐÀ LẠT

THƯƠNG

YÊU

 

Hà Bỉnh Trung

1.habinhtrung.jpg - 4.18 Kb

 

Rừng cao trắng xóa bụi mưa,
Lũng sâu mờ nhạt sương vừa bay tan.
Có ai đẵn gỗ trên ngàn
Nghe như thúc giục nỗi hàn trong ta.
Hoa đào Đà Lạt tháng Ba
Mỗi năm nhuộm đỏ đường xa thắm đầy.
Quân trường gió lộng cờ bay
Tuổi xanh đã gửi những ngày còn xuân.
Em đi còn lại dấu chân
Ta về nhớ dáng thanh tân hảo cầu:
“Quan quan thư cưu,
Tại hà chi châu...”
Dốc quanh Cầu Quẹo nặng
sầu
Nhà xưa kín cổng còn đâu bóng người.
Qua hồ Than Thở còn ai
Qua rừng Ân Ái nắng phai nhạt nhòa.
Vườn dâu, rừng mận, nương hoa,
Vì sao ta vẫn thiết tha cảm tình?
Tại sao khu chợ Hòa Bình
Vẫn còn quyến luyến với mình, tại sao?
Một thời Xuân đã đổi trao
Thì nghe nước đổ thác trào cũng thương.
Một thời Xuân có yêu đương
Thì trông núi đọng màn sương cũng vì.
Lặng nghe dòng thác Cam Ly,
Nhớ về dòng tóc người đi dịu hiền.
Nhớ về người Thượng hồn nhiên,
Nhớ thương núi đỏ Cao Nguyên ngàn trùng.


Bạn đang theo dõi trang: Thơ Lục Bát Trở Về Đà Lạt Thương Yêu _ (Hà Bỉnh Trung) (Thơ)