Những Con Đường Ký Ức Thời Văn Học _ (Nhị Anh) (Hồi ký)

  • PDF

qd_32.jpg - 129.96 Kb

NHỮNG CON ĐƯỜNG
KÝ ỨC THỜI VĂN HỌC

     Hồi đó bốn chị em chúng tôi học Trung Học ở trường nhà. Trường Văn Học do ba tôi
thầy Chử Bá Anh làm hiệu trưởng. Trường Văn Khoa thì mẹ tôi làm hiệu trưởng. Mẹ
cũng là nhà thơ Vi Khuê.

1973-1974 - Học lớp 12 - đệ Nhất - Văn Học
1972-1973 - Học lớp 11 - đệ Nhị - Văn Khoa
1971-1972 - Học lớp 10 - đệ Tam - Văn Khoa
1970-1971 - Học lớp 09 - đệ Tứ - Văn Học
1969-1970 - Học lớp 08 - đệ Ngũ - Văn Học
1968-1969 - Học lớp 07 - đệ Lục - Văn Học
1967-1968 - Học lớp 06 - đệ Thất - Văn Học

     Năm 1970, thầy Hiệu trưởng xin được viện trợ của cơ quan USAID xây và mở trường
Văn Học 2, tức là trường Văn Khoa, trụ sở ở số 9 đường Phan Chu Trinh. Hồ Than Thở
chỉ cách đấy có 2 cây số (nhìn theo bản đồ Googlemaps.com) mà hồi đó cảm thấy như
chân trời góc bể! Hai năm 1971-1973, chúng tôi học ở Văn Khoa. Năm đệ Nhất trở lại
Văn Học vì VK chỉ mới mở từ đệ Tứ đến đệ Nhị mà thôi. Năm ấy tôi và Tam Anh học lớp
12 B cùng với Sơn Đen,  còn Nhất Anh Tứ Anh học 12A - sinh vật học.

     Tháng Sáu 1974. Năm cuối cùng. Chúng ta thi Tú Tài IBM. Trường  Văn Học dán bản kết
quả sớm nhất thị xã. Tôi còn nhớ cảnh hàng trăm học sinh và cha mẹ bu quanh khung cửa
sổ nhỏ xíu của văn phòng, nói lớn tên để bên trong ông thư ký là cụ Tình và vài người giúp
dò tên trên danh sách. Ai đậu thì sung sướng hò hét, còn kẻ rớt thì cha mẹ nước mắt dầm
dề, lo cho con trai phải vào lính vân vân.

     Tại sao không dán danh sách vào trên tường để coi chung nhỉ? Giản dị thôi: Hồi đó không
có cách nào sao bản ngoại trừ chép bằng tay - không có máy "xerox" ! Danh sách trúng
tuyển này là của cả Dalat chớ không chỉ trường Văn Học, có lẽ đến mấy trăm tên. Danh
sách ở đâu ra? Thầy HT kêu điện thoại về Saigon nhờ người quen chép lại từ bản công bố
ở bộ Giáo Dục. Thế nào cũng có trường hợp chép tới lui sai lên sai xuống. Nhưng sau vài
ngày thì có danh sách chính thức. Hình như lúc đó đệ Nhất đã trở thành lớp 12.

     Mùa Hè 1974, những buổi liên hoan cuối khóa hình như có gì rời rạc. Cả thằng ngu ngơ
không tư lự như tôi cũng cảm thấy có gì thê lương. Phải chăng vì nạn nước sắp đến, hay
vì tin bạn X vừa chết trên chiến trường, bạn Y thi rớt lên đường vào Thủ Đức, những buổi
học cuối năm vắng hẳn. Tuy vậy lớp học vẫn còn vang vang tiếng nói cười của Sơn Đen và
giọng Bắc cao vút của Phan Thị Mai Anh (12C - Sinh Ngữ). Hai người này chủ xướng một
buổi picnic tại thác Prenn. Chúng ta đèo nhau trên những chiếc Honda, Yamaha, Kawasaki,
Suzuki, hoặc sang nhất là Huỳnh Quốc Hùng "Con Cua" phom phom chiếc Vespa.

     Tôi chỉ nhớ một phút duy nhất có năm bảy người quây quần nhảy nhót trên những tảng đá tròn tròn khổng lồ giữa tiếng thác đổ ầm ầm, Mai Anh nói mấy câu chọc ghẹo gì làm có người ngẩn ngơ, không những hôm cuối cùng ấy mà cả đến 2012-1974=38 năm sau vẫn còn nhớ mãi.

     PTMA người cao gầy, hay mặc áo mưa kiểu tây mày xam xám - hình ảnh đậm trong trí nhớ của tôi là cô nàng đi lưng hơi khòm khòm ở cuối dốc đường Duy Tân đi lên. Mấy chục năm nay, tôi vẫn nhớ đến cô ta và ít nhất hai, ba lần tìm kiếm trên Internet - nhưng không thấy tăm hơi. Biết đâu con tạo xoay vòng, vì bài viết này tôi sẽ nhận được một cái email, viết:
"Ối giời, hôm ấy tôi nói đùa vậy mà cũng vui nhỉ!".

...

     Mùa Xuân năm nào, có hình ảnh Phan Kim Thanh Thủy mặc áo đầm cầm cái vợt tennis. 
Khuôn mặt cô nàng này tôi nhận ra ngay vì có ảnh TT tặng Tứ Anh làm kỷ niệm trong
album, mỗi khi nhìn lại hình ngày xưa. Không biết sao tôi vẫn nghĩ TT học trường Tây ra. 
Biết đâu con tạo xoay vòng, PKTT sẽ gởi email viết: "Ối giời, hồi xưa anh này... đẹp trai,
học giỏi con nhà giàu" (hehe!) hoặc thực tế hơn: "Ối giời, hồi ấy anh cứ như con khỉ nhảy
tưng tưng phá phách không thể tả!", hoặc "Ối giời hồi ấy chẳng nhớ cái mặt anh này ra
sao, nhỉ!".

     Không biết tôi có nhớ lầm không: nhà TT đi đường Hoàng Diệu ngược lại hướng
ra phố. Đường Hoàng Diệu đi khoảng 400 thước tới đường Trần Bình Trọng, đi lên dốc thì
tới nhà TT. Tại sao tôi lại nhớ rõ như thế nhỉ? (Có thể trật bét, nhưng tự nhiên gắng nhớ
lại thì những chi tiết trên tuôn ra!). PKTT bây giờ có tên rất Ấn là Sonia... ấn tượng lắm!

     Vườn cây năm nào ngồi vắt vẻo trên những cây ổi nhà Đỗ Thị Thu. Ở chỗ nào tôi
chẳng nhớ rõ, hình như khá gần cái Abattoir. Cái abattoir này từ trường Văn Học
đường Hoàng Diệu đi ra phố, quẹo tay phải đường không tên (bên trái là đường Hải
Thượng) đi ngang qua cái cầu kiên cố rồi trường Việt Anh là tới chân đường Duy Tân,
quẹo phải vào đường Lê Quý Đôn. Nếu tới chút nữa là đại lộ Hùng Vương. Nhà ĐTT
hình như ở đâu khoảng đó. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, nhưng nhớ sơ sơ tơ lơ mơ vậy
chắc cũng đủ trả nghĩa ổi. Với lại hồi đó mười hai mười ba, răng hư đau quá xá chắc
cũng vì ăn ổi mà ra. Chị tôi có liên lạc được với ĐTT.  Biết đâu con tạo xoay vòng,
chuyện hồi xưa vui lắm khi nào gặp ta bàn: bạn thân của Nhất Anh từ đệ Thất cho đến
lúc ra đi 1975, chúng ta có biết bao kỷ niệm.

     Tức cười nhất là năm đệ Thất (1967), Nhất Anh tưởng DTT là người từ  xóm đạo La Vang! Tôi nhớ đăm đăm hình ảnh cô bé tóc bới với hai cái kẹp hai bên trông rất ngộ, cầm cái nón lá, áo dài trắng và áo len xanh tím - đồng phục học sinh Dalat đấy thôi!

     Nếu đi ngược lên dốc Duy Tân, trên đầu dốc bên phải là tiệm thuốc bắc tên gì quên
rồi nhưng vẫn gọi là "con Cua" là tiệm của ba mẹ Huỳnh Quốc Hùng, ba tôi vẫn vào
đó mua cao dán Salonpas, bây giờ bên Mỹ các tiệm Việt hay Đại Hàn vẫn còn bán,
y hệt như hồi xưa. Tôi nhớ có bán kẹo ho tây viên hiệu Pulmoll, màu nâu thơm lừng ở
trong cái hộp thiếc bằng hai hộp diêm.Tiệm còn có bán nhân sâm, có lần thấy mà toát
mồ hôi vì trông như ông già tí hon! Anh chàng HQH CC này, tôi nhớ mài mại giống
như các tài tử xi nê Hồng Kong hồi đó, mắt kiếng đen bự xư.
 
     Năm đệ Tứ biết lái xe Honda. VN chẳng biết có luật lệ gì không mà 14 tuổi mà được
lái nhỉ? Một vài buổi chiều lái Honda từ Văn Học về nhà mới ở 30 Nguyễn Du, lúc đi
ngang qua bờ Hồ Xuân Hương, có thoáng thấy người bạn cùng lớp tên Ngọc Hương -
mặc áo len màu hồng xinh xinh đi bộ về nhà quãng đường Trần Quốc Toản gần tới
nhà Thủy Tạ. Ước gì hồi đó cả gan đi rà rà theo nói chuyện như trong bài thơ của
Phạm Thiên Thư "Anh theo Ngọ về, gót giày lặng lẽ đường quê"! Thực tế là: giả bộ
tỉnh bơ lái xe cái vù qua, bụng nghĩ, úi cha cô nàng đang ngưỡng mộ cái lưng của tui. 
Biết đâu con tạo xoay vòng, cô Hương này sẽ gởi email, viết: "Đúng, hôm đó tôi có
thấy anh lái xe Honda qua, foula phất phới trông cứ như tài tử Hàn Quốc."

     Đường Trần Quốc Toản đi tới chút xíu rồi quẹo tay phải ngược lên là đi về phía nhà
thờ Đức Bà. Hồi đó có lần tôi ghé thăm người bạn tên Bùi Thanh (chụp hình đứng
cạnh T.A. năm đệ Ngũ quyên tiền). Thanh người nhỏ con mà học toán giỏi đáo để!
 
     Còn nhớ nhà ai nữa không nhỉ? À nhà Sơn Đen trên đường Phan Đình Phùng gần rạp
hát Ngọc Hiệp. Đó là tiệm bán gạo (và các món khác nữa) tên là Sơn Hà. Tôi nhớ
giọng nói vang vang của bác gái,đúng là hổ mẫu sinh hổ tử - to coin a phrase! Tôi nhớ
em trai của Sơn Đen lúc đó mới chưa được 15 mà cao nghều nghệu, tuy thân hình chưa
theo kịp nên phần chân dài gấp đôi phần thân, cậu ta luôn luôn dồi quả bóng rổ.

     Sơn Đen này rời VN sang Pháp. Tôi gặp lại ở Virginia và nam California mấy lần.
Khoảng 1990 Sơn lêu phêu từ Pháp qua với bằng kiến trúc sư tốt nghiệp Ecole des
Beaux Arts là một trường nổi tiếng thế giới, nên đào tạo ra những kẻ khác người.
Sơn mặc bộ đồ đen bằng NHUNG (corduroy) tự anh ta cắt và may lấy, cái vest có
túi trên túi dưới túi trong túi ngoài nhét đầy những bút chì, cọ, sách trắng để vẽ.
Thăm vùng thủ đô, Sơn phác họa hàng mấy chục trang cơ cấu các tòa nhà hay tượng
hình nổi tiếng. Tôi có xin 1 cuốn ngắm nghía. Lần cuối thấy ở dưới hầm nhà cũ. Sơn
bây giờ nhảy sang nghề địa ốc, nhưng ước mơ hướng về mỹ thuật giờ còn không?

     Gần 40 năm trôi qua, vài dòng viết lại để nhớ trường cũ tình xưa của một thời đã mất.

NHỊ ANH 

Bạn đang theo dõi trang: Văn Hồi Ký Những Con Đường Ký Ức Thời Văn Học _ (Nhị Anh) (Hồi ký)