Cảm Ơn Em Bật Khóc _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

1-conga1.jpg - 275.32 Kb

CẢM ƠN EM
BẬT KHÓC

Ờ nhỉ bao nhiêu năm
mình rời xa Đà Lạt? 
Nhớ ơi chiều Trại Mát
gió se lòng Cam Ly! 
Nhớ Trại Hầm quá đi,
mận chua lè mà thích! 
Những đêm trời tối mịt
thèm trăng soi trên vách
nhà ai Hai Bà Trưng…

Nhớ quá những cánh rừng
ngay giữa lòng thành phố
(trên thế giới đâu có
thành phố ngay giữa rừng?). 

Nhớ cũng là nhớ nhung! 
Em trề môi bắt ghét! 
Đó mới là Đà Lạt…
có con Dốc Nhà Làng! 
Con dốc như cái hang
lên Thiên Đàng tìm Chúa! 
Đêm Noel sao vỡ,
buồn quá ôi trần gian…

Ờ nhỉ đã bao năm
mình rời xa Đà Lạt? 
Nhớ từng viên đá lát,
nhớ từng dấu chân son. 
Đá muôn năm không mòn,
dấu chân son còn, mất? 
Có chỗ nào hư, thực,
như Đà Lạt mình không? 

Má con gái hồng hồng,
Trời sinh hay Ba Mạ? 
Ôi em hiền như lá –
lá của hoa Glaiieul! 
Có ai một cái hôn
mà nói thương nhớ đủ? 
Em không bao giờ xấu,
em xinh nhất hỡi em!
 
Tính năm để lòng quên
không dè càng thêm nhớ! 
Quê Hương mà không ở! 
Quê Hương đành đoạn xa…
Tiếng chuông hay tiếng gà
trên Nhà Thờ thoang thoảng? 
Chùa Linh Sơn lảng vảng
bóng Nhà Sư áo vàng…
tưởng hoa quỳ lang thang…
mơ màng… và ứa lệ!
 
Ơ này em cô bé
nhặt hộ Thầy phấn lên,
phủi giùm Thầy bảng tên
em từng cài trên ngực…
Cảm ơn em bật khóc,
bài thơ này quá buồn!
 
TRẦN VẤN LỆ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Cảm Ơn Em Bật Khóc _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)