Thơ Về Đà Lạt

  • PDF

hoanganhtuan_71.jpg - 38.94 Kb

 THƠ VỀ ĐÀ LẠT

Mây đi lạc xuống ven hồ cẩm thạch
Là hoang vu tà áo gọi bâng khuâng
Em mong manh tay cầm nhánh hoa hồng
Bước hờ hững dưới pha lê mưa bụi.

Vuông cửa kính lạnh hoen mờ tiếc nuối
Bàn tay lau nghe giá buốt tâm hao
Nhưng thấy em, ta hái đóa chiêm bao
Bỗng nghe tiếng ta gọi em: Đà Lạt!

Có những buổi trăng về từ suối bạc
Đem phong lan trang điểm một trời hương
Đà Lạt của ta trong thần thoại hoang đường
Lang tình tứ đã gặp Biang e ấp.

Anh đã gặp em một lần duy nhất
Để ngàn năm còn bóng mát thông xanh
Đà Lạt em, Đà Lạt vẫn của anh
Tình yêu đẹp như bức tranh thủy mặc.

Mùa xuân dệt hoa anh đào hồng nhạt
Mùa hạ vàng kỷ niệm mimosa
Mưa mùa thu óng chuốt cúc lụa là
Và rực rỡ mầu trạng nguyên mùa cuối.

Yêu em một lần, yêu em đắm đuối
Bờ bến nào cũng không phải bến em
Bèo giạt trôi trong xa lạ không quen
Tìm giòng suối để trở về Đà Lạt.

Thời gian, thời gian, thời gian bội bạc
Ta thủy chung cùng Đà Lạt của ta.

Hoàng Anh Tuấn

4.jpg - 19.63 Kb

 

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Thơ Về Đà Lạt