Con Đường Cũ Và Mối Tình Rất Cũ _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

634651219721857500_thumb.jpg - 393.07 Kb

CON ĐƯỜNG CŨ

MỐI TÌNH RẤT CŨ

Em nói với anh em đang ở phi trường, máy bay sẽ đáp xuống Liên Khương.  Từ đó em lên xe về Đà Lạt, anh có nhắn gì cho Cố Hương?

Anh đáp lời em: anh chẳng nhắn.  Đâu còn ai thân, còn ai quen.  Hai mươi lăm năm xa, bè bạn hết, có điều Đà Lạt làm sao quên?

Hãy tội nghiệp anh, lòng đã khép, một đời xa là muôn năm chia ly.  Như sương rã sương rời, như nước mắt…Nhớ hoài thôi những đồi hoa quỳ!

Em cười nhẹ nhàng qua máy phone, anh nghe cả tiếng ồn ở phi trường,  Tân Sơn Nhứt - anh chưa về lại, thì làm sao anh tới Liên Khương?

Đà Lạt với anh, chừ quá khứ. Đất khách quê người không phải tương lai!  Anh biết anh không còn trẻ nữa, nếu có nhắn gì thêm tủi thời trai…

Em có gặp học trò ngoài phố hỏi thăm giùm anh về ngôi trường xưa, những cây khuynh diệp và hoa quỳ đâu đó, những cành nghiêng, hoa nở, sương mờ…

Em có lên Dốc Nhà Làng tường rêu đá dựng khẽ sờ tay lên từng lớp phong, nếu em thấy lòng anh xanh mướt chắc em nghe tay buốt lạnh lùng…

Anh xin lỗi em nếu anh làm em khóc. Dốc Bà Trưng chiều mưa bay bay…Con đường cũ và mối tình rất cũ, nói giùm anh, anh còn đây, anh giữ ở đây!

TRẦN VẤN LỆ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Con Đường Cũ Và Mối Tình Rất Cũ _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)