Đà Lạt Mùa Hoa & Mùa Đông Cao Nguyên _ (Hồ Thụy Mỹ Hạnh) (Thơ)

  • PDF

2.dalat10.jpg - 69.63 Kb

ĐÀ LẠT
MÙA HOA

Đà Lạt của anh không biết đang mùa gì
Mà cứ thấy hoa khắp nơi, khắp chốn
Violet dịu dàng, khiêm tốn
Bên những đóa hồng rực rỡ kiêu sa
Em biết rồi Đà lạt đang mùa hoa
Xuân , hạ , thu , đông bốn mùa đều vậy
Trong bình yên cho lòng cảm thấy
Khi trước anh em nhận rõ một điều
Như đến đất này không thể không yêu
Chút hơi lạnh se se chiều sương xuống
Đồi dốc chao nghiêng bước ai về muộn
Có ngọn gió nào làm gợn mặt hồ xanh
Thời gian là thế đấy cứ qua nhanh
Đà Lạt là anh, anh là Đà Lạt !
Tạm biệt cao nguyên mai về ngơ ngác

Biết lòng mình còn gởi lại nơi đây...

HỒ THỤY MỸ HẠNH


MÙA ĐÔNG
CAO NGUYÊN

Đã qua rồi mùa thu của tôi ơi !
Đông rét mướt với từng chiều bỡ ngỡ
Chiếc lá cuối cùng mang theo nỗi nhớ
Rơi vội vàng để đón một mùa sang
Ngày cứ dài nên mây cứ lang thang
Lời chưa nói bỗng muộn đành không nói
Nỗi cô đơn lẫn vào trong đêm tối
Anh không về nên mùa đông lạnh hơn
Những hàng cây trơ trụi lá cô đơn
Đón mưa gió bay qua thành phố đẹp
Cửa nhà ai suốt mùa đông cứ khép
Im lìm ngăn cơn gió lạnh thổi về
Mùi hương bay nồng nàn giữa đêm khuya
Của loài hoa âm thầm đang nở vội
Chờ đợi nhau suốt một đời mòn mỏi
Một đời niềm mơ ước biết trao ai !
Ở cao nguyên mùa đông thường rất dài
Và mưa nữa, ướt lạnh vần thơ cũ…

HỒ THỤY MỸ HẠNH

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Mùa Hoa & Mùa Đông Cao Nguyên _ (Hồ Thụy Mỹ Hạnh) (Thơ)