Khi Tôi Về Dalat & Đêm Nhớ Dalat _ (Hoàng Hoa) (Thơ)

  • PDF


KHI TÔI VỀ DALAT

Mai mốt em về Dalat
Cho tôi gửi một buổi chiều
Mưa giăng hồ sương phủ
Dáng núi mờ liêu xiêu.

Mai em về Dalat
Cho tôi gửi chút cô đơn 
Làm người khách trọ
Gõ cửa thăm từng mảnh vỡ linh hồn

Mai em về Dalat
Dấu vết xưa chạm ngõ trần ai
Đường xa lệch mái tóc buông dài 
Năm tháng đã chập chùng sương muối

Mai em về Dalat
Cho tôi gửi đóa tầm xuân
Về trong tay mẹ
Đã bao năm rét buốt chai sần
Chiều cao nguyên chớm lạnh  cuối năm
Dáng mẹ đợi…
Đàn con không trở lại. 
  
Khi tôi về Dalat
Bạn bè nay tan tác  phương trời
Con dốc cũ chơ vơ cành hoa cỗi
Lối về nghe lác đác lá khô rơi 
  
Khi tôi về Dalat
Bước chân lê tê tái thăng trầm
Đường tôi đi tiếng guốc gọi xa xăm
Hồn năm cũ vật vờ góc phố.

Khi tôi về Dalat
Hoa anh đào vẫn nở tháng 12
Trời vẫn rét vào đêm trừ tịch
Một mình tôi với nỗi nhớ thương ai…

(Giáp Tết 2009)

HOÀNG HOA

6346605611966muathu_thumb.jpg - 311.61 Kb

ĐÊM NHỚ  DALAT

Ta về ôm mối tình si dại
Thả khối tương tư xuống  núi đồi
Chợt nhớ chợt thương chiều quan tái
Hoàng hoa rơi khuất nẻo mây trôi.
Ta vẫn  mang nét buồn thế kỷ,
Tìm căn nguyên  trong  chén rượu lưu đầy
Mắt mở nghìn đêm, 
tay nắm chặt bàn tay
Quê ta đó vẫn xa vời năm tháng.
Dĩ vãng dần  xa dưới nắng vàng
Vườn  xưa hoa rụng gió thênh thang
Dáng mẹ theo sau  mầu tóc mẹ
Nuốt lệ vào tim hận dở dang
Quãng đời ta khi nắng chiều lịm tắt
Ưu tư đời, gõ nhịp phố mưa bay
Nhớ mẹ đêm đêm ngồi tựa cửa
Thương em vất vả lúc chia tay.
Rồi nhớ,rồi thương , rồi trách hận
Rồi ôm quá khứ nhớ tương lai.

(Cuối tháng 6/09)

HOÀNG HOA

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Khi Tôi Về Dalat & Đêm Nhớ Dalat _ (Hoàng Hoa) (Thơ)