Nhớ Đà Lạt

  • PDF

 

 

NHỚ

ĐÀ LẠT 

 

Huỳnh Sơn

 

 

 

Đa Lạt ơi! Làm sao tôi quên được!
Lũng, đồi mơ, suối mộng xứ Cao Nguyên
Khí hậu mát trong lành, hoa cỏ lạ
Vườn rau xanh, người chất phát hiền hòa

Con suối nhỏ chảy qua lòng thành phố
Lặng lờ trôi xuôi đổ xuống Cam Ly
Nước gặp đá tung mình bay trắng xóa
Thanh âm vang ngàn vạn tiếng thầm thì

Rồi róc rách reo vui qua ghềnh đá
Để xa dần khuất dạng dưới non xanh
Cảnh thiên nhiên như bức tranh thủy mặc
Ai đi xa mà quên lãng cho đành    
    

 

Có những sáng sương mờ xuyên nắng sớm
Bay la đà trên những dãy đồi, nương
Ai muốn lạc như ngày xưa Lưu, Nguyễn
Về nơi đây non nước giống thiên đường

Có những chiều trời trong vàng nắng ấm
Lên đồi Cù nằm xuống thảm nhung xanh
Nghe cành thông đong đưa theo gió núi
Reo vi vu như điệu hát ân tình

Có những tối mưa phùn bay nhẹ hạt
Thú trần gian đi tản bộ dưới mưa
Những hạt nước từ nền trời tươi mát
Ru lòng mình êm ả tựa bài thơ

Nghe thấm lạnh thì dừng chân ghé quán
Cốc cà phê nhìn những giọt huyền rơi
Nhạc du dương, ánh đèn mờ hư ảo
Hồn lâng lâng đủ lạc bốn phương trời

Còn nhiều lắm làm sao tôi kể hết
Cõi thiên đường thơ mộng chẳng riêng tôi
Xa xôi gọi lời yêu thương tha thiết
Ôi quê hương!
Ôi Đà Lạt!
Muôn đời.


Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Nhớ Đà Lạt