Thay Lời Nói Đầu (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#1)

  • PDF

1dalat1970.jpg - 99.14 Kb

THAY LỜI NÓI ĐẦU 

     Hôm nay ngoài trời mưa rả rích suốt cả buổi. Mây giăng u ám. Thật giống cái thành phố cao nguyên xưa kia tại quê nhà. Trong căn phòng hơi lạnh bao trùm. Lòng người xa xứ đã lạnh lại càng thêm lạnh. Lò sưởi được bật lên. Hai khúc củi giả trong lò tuy mang lại hơi ấm nhưng thiếu mùi gỗ thông, thiếu làn khói toả ra, thiếu cả tiếng nổ lách tách nữa. Thật quả khó mà có thể quên được biết bao nhiêu kỷ niệm với cái thành phố mang tên Đà Lạt của những ngày tháng cũ. Kể từ 1975 tính tới nay thế mà đã 35 năm trời trôi qua rồi! Nhanh thật là nhanh! Nhớ ơi là nhớ!

     Cái thùng sách để dưới tủ sách được kéo lại gần phía lò sưởi. Trong thùng này chứa đựng khá nhiều tài liệu về Đà Lạt: sách báo, tạp chí, đặc san, thư từ, hình ảnh cùng các bài vở v.v… Thôi thì đủ cả. Được lưu trữ hơn chục năm trời rồi chứ có sớm sủa gì! Đi đâu hễ cứ kiếm được tài liệu nào về Đà Lạt là lại cất giữ. Bạn bè thân quen khắp nơi biết ý nên thấy có tài liệu gì hấp dẫn là lại gửi cho. Bây giờ không ngờ mà đã đầy cả thùng. Đấy là không kể đến các băng nhạc, các băng hình, các CD về Đà Lạt sau khi nghe và coi nhiều lần được gom lại và cất giữ trong một thùng khác. Lại còn cả chục tấm ảnh đen trắng về phong cảnh Đà Lạt xưa chụp rất nghệ thuật được phóng lớn treo trên tường nữa đấy!

     Người xa xứ luôn nhớ về chốn cũ. Nhớ cảnh. Nhớ người. Làm sao quên được cái thành phố đó, có người gọi là thành phố hoa đào, hoặc thành phố sương mù hay thành phố buồn, thành phố mộng mơ v.v… Và còn nhiều tên gọi khác nữa, nghe đều hay, đều gợi cảm. Đưa tay bật chiếc máy hát. Giọng hát vang lên, thật ấm áp: “Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi. Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi…”

     Mở thùng sách ra, nhẹ nhàng lật từng tài liệu, từng trang sách. Chao ơi sao mà nhiều thế! Biết bao người cũng đã trải nỗi lòng nhung nhớ về Đà Lạt như mình. Thật đồng điệu! Thật thú vị! Này là nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ và ca sĩ. Rồi đến các nhiếp ảnh gia, họa sĩ, nhà báo và nhà giáo v.v... Thôi thì đủ mặt. Có các dòng chữ được ghi xuống từ hơn nửa thế kỷ trước. Mấy bài mới nhất ghi năm 2010. Đếm ra có đến khoảng 150 người góp mặt. Phần lớn là những người xa quê hương. Có người đã khuất bóng. Đa số còn lại vẫn hiện diện trên cõi trần gian này. Tâm tư tình cảm bồng bềnh như bóng mây, tuôn trào như thác nước…

     Mạn phép chuyển lại những hồi ký, những dòng chữ, những ý nhạc mang nặng nỗi lòng này cho mọi người cùng rung cảm. Cứ việc trích dẫn ra những phần chính yếu hợp với chủ đề “Đà Lạt ngày tháng cũ.” Sắp xếp lại vào từng mục. Thêm thắt đôi lời. Thế là có một món quà thật thú vị để gửi đến tặng những ai nặng lòng yêu thương và nhung nhớ Đà Lạt, những “người Đà Lạt”!

     Hình ảnh Đà Lạt dưới ống kính của các nhiếp ảnh gia thời rất nhiều và rất đẹp. Nhưng vì lý do kỹ thuật in ấn nên xin để dành cho một dịp khác. Trong cuốn này chỉ trích lại một vài hình ảnh chủ yếu mà thôi. Tất nhiên còn vô số tài liệu quý hóa về Đà Lạt khác nữa chứ nhưng chưa có được trong tay. Thôi đành chờ dịp khác vậy. Lại còn tài liệu nói về Đà Lạt sau năm 1975 nữa đấy. Chỉ trích vài đoạn thật đặc biệt còn cũng xin tạm gác qua một bên vì không hợp với chủ đề.

     Hai chữ “Đà Lạt” đôi khi lại viết khác nhau (Dalat, Đàlạt v.v…). Tôn trọng người viết nên khi trích dẫn vẫn để nguyên. Tài liệu trích dẫn giả dụ nếu có chỗ nào không đồng nhất hoặc thiếu chính xác thiết nghĩ điều đó không quan trọng lắm vì sách không có mục đích biên khảo về sử địa. Sách chỉ muốn ghi lại những cảm xúc về Đà Lạt của những ngày tháng cũ với bao niềm thương nỗi nhớ. Cái tình này thời luôn đậm đà, mãi chân thật và xác thực.  

     Đà Lạt ơi! Dù ta không còn được sống trên mảnh đất Đà Lạt chăng nữa nhưng có một điều chắc chắn là Đà Lạt mãi mãi vẫn còn sống trong ta, trong trái tim bao người xa xứ!


(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao
Tháng 9 năm 2010, Virginia, USA)


 

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Thay Lời Nói Đầu (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#1)