Hỏi Thăm Đà Lạt & Đà Lạt Tháng Giêng _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

HỎI THĂM ĐÀ LẠT
 
   Hỡi ai đang Đà Lạt cho tôi lời hỏi thăm:  Đất Nước Bốn Mươi Năm chắc bây giờ đẹp lắm?
 
   Bốn mươi năm thăm thẳm, người cũng thăm thẳm xa… Tôi thật sự xa nhà:  Hai mươi sáu năm vừa chẳn!
 
   Hai mươi sáu năm mưa nắng bằng ngàn năm nắng mưa; tôi nói vậy trong thơ… để quên đi tủi nhục!
 
   Tôi đã bắt thơ khóc.  Tôi nghĩ vậy đủ rồi.  Tôi cũng muốn lòng tôi khô đi dần nước mắt!
 
   Đà Lạt là Tổ Quốc dù đó chỉ một phần.  Nhưng Tổ Quốc trong ngần là Thiên Thu giọt lệ!
 
   Tôi nghĩ buồn như thế, chừ buồn ơi vơi đi… Hôm nay tôi gọi về:  Hỡi Những Ai Đà Lạt…
 
   Ai đang cầm hoa hát Ai Lên Xứ Hoa Đào; ai đang đứng ngõ sau ruột đau chiều cố quận…
 
   Em học trò má thắm, bây chừ có thắm hơn?  Cô giáo có hay hờn em như Thầy hồi nớ?
 
   Em học trò bỡ ngỡ năm học đầu, hòa bình, có nhớ lúc đứng nhìn Thầy trong rào Cải Tạo?
 
   Đóa hoa nào thơm thảo, Thầy nghĩ đó là em!  Khoảng trời nào mông mênh, Thầy giấu buồn trong đó…
 
   Ơi những người em nhỏ, Đà Lạt chừ ra răng?  Trường Nữ Bùi Thị Xuân…và những cây khuynh diệp!
 
   Ơi những em mắt biếc long lanh một chiều mưa ôm cặp ngó lá cờ… Lá Cờ Bay Ngày Cuối!
 
   Những điều tôi muốn hỏi, tiếp theo, thêm, mà thôi!  Tôi giữ lại một lời:  Chúc Vui nha Đà Lạt!
 
TRẦN VẤN LỆ

 1-hoabinh1.jpg - 95.05 Kb

ĐÀ LẠT THÁNG GIÊNG

   Đà Lạt, tháng Giêng, Đà Lạt nhớ - nhớ từng ngõ kiệt chạy quanh co.  Dốc Nhà Làng, đó, đường lên phố, xe cộ đã nhường cho Lối Thơ!
 
   Dốc Nhà Làng, đó, nhiều hoa Trạng – hoa Trạng Nguyên mừng em sinh viên vừa tốt nghiệp ra trường Đại Học, vào đời em nở Nụ Cười Duyên!
 
   Nụ cười em, một, lòng anh nhớ… mà bốn mươi năm anh mịt mùng!  Đà Lạt, Cẩm Đô và Ngọc Hiệp…nhớ ơi là phố Phan Đình Phùng!
 
   Nhớ ơi là nhớ cây cầu Quẹo, quẹo một cây cầu tới chỗ em:  con dốc Bà Trưng cao chót vót, anh mường tượng thấy cảnh non Tiên!
 
   Đà Lạt, trời ơi tôi chết mất!  Tại sao Chúa, Phật chẳng thương người.  Đêm đêm cầu nguyện vầng trăng tỏ… Đà Lạt lẽ nào mây trắng trôi?
 
   Đà Lạt, hoa Quỳ, Vệ Đường Hoa, tháng Giêng Đà Lạt nắng chan hòa…Bánh chưng ngày Tết còn thơm miệng, ai khiến xui đời muôn dặm xa?
 
   Bốn mươi năm nhớ, chưa về lại.  Em có chồng, em được mấy con?  Hai gốc đào xưa Ba tỉa nhánh, bây giờ chắc nở trắng mù sương?
 
   Đà Lạt, trời ơi, tôi nói gì cho lòng tôi vỡ khối tình si?  Bến trăng thì vẫn trăng về chớ, sao nỡ lòng nào tôi bỏ đi?
 
   Em hái cho anh hoa Trạng Nguyên, cho anh cái thuở mình sinh viên, anh ôm bằng cấp đi ra trận, em cấp bằng em treo góc hiên…
 
   Đà Lạt, trời ơi tôi đã khóc, người trai lính Bộ khóc ngon lành!  Nước Non thống nhất, đời lưu lạc, đất khách trông về:  cuối biển xanh!

TRẦN VẤN LỆ

 1.tranvanle.bmp - 111.05 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Hỏi Thăm Đà Lạt & Đà Lạt Tháng Giêng _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)