Nhớ Đà Lạt _ (Ngọc Lan) (Tạp ghi)

  • PDF

 

634651219721857500_thumb.jpg - 393.07 Kb

NHỚ ĐÀ LẠT

Tối nay đến nhà người bạn.

Ngồi ngoài sân trong đêm trở gió, lành lạnh. Chị bạn lấy cho trái bắp nướng, trét mỡ hành. Sao mà nhớ Đà Lạt! Cũng Hè lạnh, cũng bắp nướng, cũng im im.

Nhớ Đà Lạt, nhớ người Đà Lạt, nhớ những lá thư, nhớ cả những tình cảm ngây ngô thời trung học.

Lần đầu đặt chân đến Đà Lạt cách nay đã 20 năm còn gì, những ngày cuối Tháng Ba, trong một lễ hội của HSSV khi đang học lớp 11.

Nhớ buổi tối theo chân "người Đà Lạt mới quen" đi bộ trên con đường vắng ngắt, lạnh buốt. Vào nhà bạn, ngỡ ngàng. Lần đầu tiên biết thế nào là biệt thự Đà Lạt, cũng như lần đầu tiên thấy cái lò sưởi mà trước giờ chỉ đọc trong cổ tích Alexander. Ừ, dân nghèo Sài Gòn mà, có bao giờ nhìn thấy những điều lạ đó.

Nhớ bó hoa hồng to đùng bạn chạy đến khách sạn gửi cho trước khi xe chuyển bánh vào sáng hôm sau. Xe chạy, bạn đứng nhìn theo, chiếc túi xách dây dài vắt chéo ngang vai...

Vậy đó, mà vấn vương hoài Đà Lạt...

Để rồi một năm sau, trở lại Đà Lạt. Lại theo bạn dắt xe đạp leo lên những con dốc, và thả dài xuống. Lần này biệt thự nhà bạn đã không còn, gia đình trở về Phú Yên, chỉ còn bạn ở lại Đà Lạt, ở ngay một căn phòng trong trường học, để hoàn tất chương trình lớp 12. Bạn dẫn đến xem nơi bạn ở, bảo "đừng cười mình." Cười sao được, chỉ thấy thương bạn thật nhiều...

Nhớ Đà Lạt lạnh ngắt nơi Hồ Xuân Hương, kêu ly cafe sữa đá, người ta bảo "ở đây không có đá," bạn cười nói: "Cứ để đó lát nữa tự dưng sẽ lạnh!" Ừ, mà lạnh thiệt, còn hơn có đá! Sau này trở lại Đà Lạt, không còn bạn, mỗi lần vô quán kêu cafe lại nhớ ly cafe bên Hồ Xuân Hương ngày nào...

Nhớ một lần vào nhà sách Nguyễn Huệ ở Sài Gòn, tim tự dưng giật thót, ai sao trông giống bạn đến vậy, cái cách mang cái túi xách vắt chéo qua vai (không biết có phải vì ấn tượng đó, mà cho đến tận ngày nay, mình cũng chỉ thích xài những chiếc giỏ xách có dây dài, và cũng vắt chéo qua vai, từ Việt Nam qua đến Mỹ, nhìn qua nhìn lại chẳng mấy ai giống mình)...

Lần cuối cùng gặp lại bạn, cũng trong một dịp lễ hội, khi bạn đã là thầy, và mình đã là cô, cũng đã 10 năm...

Ừ, nếu có dịp sẽ lại về thăm Đà Lạt, dù người Đà Lạt chẳng còn ai, chỉ là hoài niệm.

NGỌC LAN

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Nhớ Đà Lạt _ (Ngọc Lan) (Tạp ghi)