Uẩn Tình Đồi Thông Hai Mộ _ (Mạnh Đang) (Tạp ghi)

  • PDF

dalat_hothantho-1.jpg - 160.96 Kb

 

UẨN TÌNH
ĐỒI THÔNG HAI MỘ


Ngày nay, khi đưa du khách đến Dalat tham quan danh thắng Đồi Thông Hai Mộ bên hồ Than Thở, thì các hướng dẫn viên du lịch sẽ kể về mối chung tình thời hiện đại của đôi nhân tình Vũ Minh Tâm và Lê Thị Thảo là những cái tên được khắc rành rọt trên bia mộ, họ không nói gì về địa danh nguyên thủy là hồ Sương Mai, cũng như thế, họ không nhắc nhở gì về danh tính của đôi nhân tình Hoàng Tùng và Mai Nương vốn đích thực mới là chủ nhân gởi thân xác trong đôi mộ huyễn hoặc giữa sườn đồi thông đẫm tình ma mị.


Ngay cả chính cư dân Dalat sống ở quanh khu vực ấy, không phải ai cũng biết đến mối uẩn tình về họ, Hoàng Tùng và Mai Nương ! Bởi lẽ, câu chuyện đã có từ rất lâu rồi và vì tính chất quá bi thảm của nó nên không ai muốn nhắc nhớ về nó cả, nó xảy ra trước cả thời mà hồ nước dưới chân ngọn đồi thông có tên là hồ Sương Mai, một cái tên đã mai một trong trí nhớ người đời, đã chìm dần vào quên lãng thế gian, thay thế vào đấy, một cái tên khác mang định mệnh buồn tủi được gọi cho đến nay : Hồ Than Thở ...

--------------


Mai Nương đã mơ làm việc này đến cả năm nay rồi, sau buổi sáng tìm kiếm vô vọng, lộ trình buổi chiều nay sẽ bắt đầu từ cổng căn nhà gỗ cũ kỹ, tuềnh toàng tọa lạc giữa con hẻm dốc nền đất đỏ quạch, Mai Nương sẽ đi xuôi đó ra cửa hàng tạp hóa ngay đầu hẻm, nơi khi trước đã từng là một lữ quán nhỏ cho khách lỡ đường, cô sẽ đón xe đi về con đồi bên cạnh hồ Sương Mai …


Mai Nương đã thực hiện lộ trình đến cửa hàng tạp hóa rồi, giờ nàng đang đứng chờ xe đò dưới mái tôn của cửa hàng, trời mưa lất phất, gió thổi nhẹ thôi nhưng cũng đủ làm lạnh buốt cả hai bên tai, Mai Nương co ro rụt người lại dù đã mặc nhiều lần áo, trời Dalat trong những tháng này là vậy, chỉ mới độ bốn giờ chiều mà đã trông đã âm u như gần tối, nhìn xa xa cảnh vật như chìm đi trong màn hơi sương đùng đục … hàng tạp hóa vắng ngắt, duy nhất chỉ có nàng là khách vừa mua thẻ nhang và hộp diêm, bán xong rồi thì cô bán hàng cứ ngồi ngáp vặt rồi xoay chỉnh cái radio dò đài mãi, tay kia cô kéo chiếc dây để đong đưa chiếc võng có đứa bé tầm sáu hay bảy tuổi đang ngủ, cô cũng chẳng buồn nhìn người khách vừa mua hàng đang đứng trú mưa. Có người phụ nữ rẽ xe đạp vào con ngõ, gặp ngay đoạn dốc nên họ gò người dấn mạnh chân vào bàn đạp, tay lái cứ khẽ đảo qua đảo lại không ngớt …


Chốc lát, có chiếc xe đò chở khách đi hướng về hồ Sương Mai cũng trờ đến, Mai Nương vội ngoắc tay gọi, chưa kịp yên chỗ thì chiếc xe đò rùng mình chuyển bánh, nhả làn khói trắng về phía sau xe. Nàng ngoái lại nhìn tiệm tạp hóa, không còn thấy dấu vết gì của lữ quán xưa ở đó !


Ngồi xe khoảng hơn hai mươi phút thì Mai Nương đã nhìn thấy cánh rừng thông lố nhố cao thấp từ ngọn đồi đằng trước cúi đầu soi bóng xuống mặt hồ nước đang vụn ra dưới mưa như chiếc gương vỡ, “Đến Hồ Than Thở rồi nhe !” chú tài xế thông báo với về phía sau, miệng vẫn ngậm điếu thuốc hút dở.


Thoáng ngỡ ngàng, vì nàng vẫn chưa quen với cái tên sau này của hồ Sương Mai là Than Thở, chợt nhớ ra, nàng vội đáp “Cho xuống đây chú tài ơi”.


Vừa ra khỏi xe, cơn gió lạnh thổi thốc từ phía mặt hồ sang bên này đường chỗ Mai Nương đứng, theo thói quen, nàng vội kéo dựng cái cổ áo lạnh lên rồi phì cười “Còn đâu lạnh hơn nơi mình ở nữa !”. Mưa đã lâm thâm nặng hạt hơn rồi, bầu trời kéo mây tối đen mù mịt như muốn sa đến tận đỉnh khu đồi vắng lặng.


Bước chân chạy vội sang đường, đi dọc theo ven hè lấp xấp cỏ dại ướt mưa, có vài nấm mộ đất đắp sơ sài, vài hàng chữ trên tấm bia xi-măng “Vô danh chi mộ - Vô danh lập mộ” chợt lướt qua mắt nàng …


Đi độ non trăm bước chân, Mai Nương rẽ vào con đường mòn dốc đất đỏ đi ngược lên trên ngọn đồi, hai bên vắng ngắt không một bóng người lai vãng, trông thê lương quá, chỉ có tiếng bước chân nàng lướt nhẹ trên lá ướt không làm át được tiếng gió hú rít từng cơn xen giữa những ngọn thông đang lắc lư đong đưa như dọa dẫm trong chiều vắng, cái lạnh càng thêm se sắt, tê tái người … Đi ngược con dốc mấp mô lên tận mãi phía trên, thì gió càng nhiều, thổi rú rít không ngớt bên tai, vẫn mưa lâm thâm, vượt qua khúc ngoặc thì Mai Nương rẽ vào con đường mòn nhỏ mà trâu bò hay đi để tìm đến ngôi mộ đôi, trong đó có ngôi mộ của chàng … Lướt nhẹ như lông hồng qua khoảnh đất lát gạch tàu đỏ trống trải trước mộ, nàng đã thấy cái bình cắm hoa màu trắng nổi bật quen thuộc trên nền mộ tô xám xịt ! Nàng nhận ra ngay khi chỉ vừa thoáng thấy, vì gần như nàng đã mơ về hình ảnh ngôi mộ đôi này mỗi ngày suốt cả năm qua. Đưa tay bứt những ngọn cỏ dại đang mọc bừa lấn cả vào thềm mộ, Mai Nương lùa nhẹ ném cả vào cái hố trống bên cạnh.


Gió quá, vất vả lắm Mai Nương mới thắp cháy được nén nhang để cắm vào cái khe đá nứt nẻ, từng sợi khói hương nhỏ nhẹ chưa kịp tỏa ra đã bị gió thổi bạt mất hút vào không trung.


Mai Nương ngồi xuống ngắm dòng chữ được khắc vụng về trên tấm bia đá đã tàn tạ dần theo thời gian, màu đá xanh tươi mới hôm nào thì giờ đã trở nên màu xám bạc phếch, rêu xanh mọc lỗ chỗ, như chực len lỏi vào hàng chữ “Hoàng Tùng chi mộ” khắc trong tấm bia ...


Hai hàng lệ rơi nhoè trong đôi mắt dương gian ngắn ngủi ... Người đâu chi lạ ? Cũng đôi gò má xương xương nhợt nhạt, nét thanh tú, đôi mắt sáng không vương tí bụi trần vẫn còn hiện rõ ... Sao chàng lại si tình, chết vì một con bé ngốc nghếch, bất thường, lúc cau có, lúc giận hờn, lúc ôm chặt, lúc đòi buông, ừ thì : Nàng buông rồi đó, buông thật, buông thật nhanh, buông theo làn gió nhẹ theo mây ngàn phương ... Buông là tưởng sẽ có được chàng vĩnh viễn trong cõi nghìn thu sau hoang tin chàng tử trận ! Nhưng ai ngờ...


Giá như ngày đó Hoàng Tùng vâng lời song thân rước kiệu hoa người con gái khác “môn đăng hộ đối” ! Giá như ngày đó cha mẹ Mai Nương không chọn lập nghiệp ở đất Hoàng Triều Cương Thổ giá lạnh ! Giá như ngày đó cả hai chưa từng vô tình gặp nhau trong buổi chiều sương mờ định mệnh ! Giá như không có hoang tin chàng tráng sĩ đã tử trận khiến nàng phải chọn quyên sinh để đoàn tụ ... Giá như, giá như ... muôn ngàn câu giá như cũng không mang tình chàng trở lại được nữa !


Thôi, để trời mưa thay Mai Nương khóc cho nấm mộ này. Ai bảo sau cơn mưa thì trời sẽ sáng ? Không đâu, vẫn tối om om, vẫn đen thẳm mịt mù tâm hồn ! Mai Nương đã cố tìm rồi mà, nàng tìm mãi Hoàng Tùng suốt bao nhiêu niên trường, cả 364 ngày qua, sáng nay đến giờ, bới tung đất trần gian cũng chẳng thấy chàng, Mai Nương nhủ “Chắc người còn hận lắm nên lảng tránh biệt đâu đâu ?”.


Nhìn làn khói hương thơ thẩn vờn đùa rồi tan nhanh trong gió, Mai Nương suy nghĩ mông lung, không một ai hiểu cho mình kể cả chàng ... Ngày mai trời hừng đông phải chia xa cả năm mới có dịp thăm chàng lại ... Mong chàng được bình yên ở nơi cõi âm nào đó, chỉ xin một khoảng trống tâm hồn chàng nhớ thâm tình của nàng và giải thích hai chữ "Tại sao ?" !!!


Ánh sáng leo lét của buổi chiều trễ mù mờ rọi xuống trần thế, bóng nàng đâu ? Không thấy bóng đổ chắn che mộ chàng trai … Nàng bùi ngùi sụt sùi khóc, đến cái việc tầm thường ấy là che bóng cho chàng trai mà nàng còn không làm được, thì liệu sao tìm được lời nói lỡ làng giữa cơn gió bay, chàng trai hận, thương, buồn … nơi đâu ??? Cõi nào sao không thấu hiểu lòng nàng sau bao nhiêu niên trường tình hận !?


Tại sao ? Nàng chỉ mong một lần duy nhất tái ngộ để nghe giải thích hai chữ "Tại sao?"  ! Tại sao đôi ta đã phải mất nhau không chỉ ở cõi dương trần ? Hãy giải thích cho nàng dù chỉ trong mơ màng, trong mộng mị cũng cam lòng !


Đã nói buông mà là buông sao ? Vậy sao có lần chàng thủ thỉ sau bờ vai em “Buông để nắm, để ghì chặt hơn”! Đầu môi chót lưỡi sao ? Có gì đau đớn bằng sự trừng phạt như vậy ? Hay chàng đã qua cầu Nại Hà mà quên mất khối tình trần thế mất rồi ? Muôn ngàn lý do Mai Nương cố tìm ra để bênh vực tình chàng ... Nhưng vô vọng, tuyệt vọng !


Nhang tàn nhanh quá, gió thổi cuốn bay mất tàn tro cuối cùng rồi, Mai Nương bần thần, lại lâu lắm mới quay trở lại, lại 364 ngày khác dài dằng dặc, khắc khoải … gió bụi trần sẽ phả lấp lời nàng, mưa sẽ thay nàng gọt rửa nỗi lòng, mây sẽ cuốn che đi ưu tư sầu đau.


Mọi sinh vật vũ trụ vẫn tồn sinh, chỉ mỗi mình chàng trai là vẫn bặt tăm, bóng Mai Nương vẫn cúi đầu ngồi đấy trước tấm bia chàng Hoàng Tùng cho đến trước hừng đông, nơi có ngôi mộ đôi …


Tối đó, cô chủ bán hàng tạp hóa ở đầu hẻm con dốc ngạc nhiên khi đếm tiền thấy có tờ giấy tiền vàng mã lẫn trong đó, quay sang con bé, cô hỏi “Bé lượm cái giấy này ở đâu mà bỏ vào đây con ?”, con bé mắt vẫn dán vào màn hình ti vi lầm bầm nói gì không rõ trong miệng … Chú tài xế của chuyến xe đò chiều đi qua hồ Than Thở cũng ngẩn người khi thấy có tờ giấy tiền vàng mã trong túi quần, thoáng trầm ngâm, chú thắp nén hương đi ra trước hàng hiên lâm râm khấn rồi cắm vào khe cửa, ngọn khói trắng lẩn khuất chần chừ giây lát rồi tan nhanh vào bóng tối lạnh lẽo của đêm tháng bảy âm lịch, tháng xá tội vong nhân …


Khép cánh cửa, chú gọi mấy đứa con quân quần lại, chú không nói gì về ngày xá tội vong nhân, nhưng chú kể về câu chuyện Cầu Ô Thước mỗi năm được nối một lần, giọng chậm rãi … thằng con trai lớn lầu bầu “Chuyện Ngưu Lang, Chức Nữ nữa chứ gì ? Con nghe rồi mà !”, nhưng mấy đứa em nó thì vẫn đang há hốc nuốt từng lời kể chuyện của chú tài …


Cơn mưa từ chiều đến giờ vẫn chưa dứt, rơi đều lộp bộp trên mái tôn, gió thổi hú rít qua khe cửa từng cơn một …


Lạnh quá, se sắt đến tê buốt người !


Mùa Xá Tội Vong Nhân

Mạnh Đang

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Uẩn Tình Đồi Thông Hai Mộ _ (Mạnh Đang) (Tạp ghi)