Thú Rừng Đà Lạt (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#5)

  • PDF

 dl-27.jpg - 102.26 Kb

THÚ RỪNG ĐÀ LẠT

 

     Du khách đi dạo thảnh thơi giữa thành phố Đà Lạt trong những ngày tháng trước năm 1975 vì đây là một nơi du lịch lý tưởng, bình an. Có ngờ đâu từ thuở xa xưa cao nguyên Lang Biang là một vùng ma thiêng nước độc, người Kinh không dám định cư bên kia sông Krong Pha, chỉ dừng lại ở Xóm Gòn, vì cọp beo, rắn rết và nhất là bệnh sốt rét rừng.
     Thuở trước người ta kể rằng vùng quanh Đà Lạt là một trong những vùng đất săn bắn tuyệt vời nhất ở châu Á và là vùng săn bắn có đường giao thông thuận tiện nhất ở Đông Dương. Nơi đây là thiên đường cho những tay thợ săn.

     Một người Pháp đã sống trên cao nguyên Lang Biang để thu thuế, vào năm 1905, trong bữa ăn trưa tại Đà Lạt, đã kể một câu chuyện về cọp xảy ra 4 năm về trước:
    
“Hôm ấy, cách nhà không xa, vợ chồng ông Canivey thấy một con cọp ở bìa rừng. Ông Canivey giơ súng lên bắn. Con cọp bị thương gầm thét chạy vào rừng. Một người lính Việt xách súng cùng ông đuổi theo. Xuyên qua cành cây, bà Canivey thấy con cọp dùng hai chân trước vồ vào vai của chồng bà và ngậm khẩu súng. Người lính tiến gần lại và nổ súng vào đầu con cọp. Con vật rống lên và ngã quỵ xuống đất.
     Bà Canivey chạy đến, thấy chồng bà máu me đầy mình. Ông đi bộ về nhà, nhưng lúc bấy giờ không có bác sĩ, ông phải nằm mê man mấy ngày liền. Bà vẫn còn hãi hùng khi nghe cọp gầm về đêm.”
  
  
     Năm 1908, P. DUCLAUX trên đường đi rẽ từ Phan Rang lên Đà Lạt đã có nhận xét về tình hình thú rừng nơi thành phố này:
    
“Phải thường xuyên chống lại cọp và beo rất nhiều trong khắp vùng. Chuyện cọp là chuyện thường ngày, không phải là chuyện vui đùa bịa đặt mà là một thực tế đáng lo ngại. Chó, ngựa, nhiều người giúp việc, nhiều người bưu trạm đã bị cọp vồ; nhiều người Âu cũng cùng chung số phận.
     Sau khi ăn tối ở đồn cảnh binh, ông Canivey cho bốn người cầm đuốc đưa tôi về vì đường đi rất nguy hiểm từ khi mặt trời lặn. Ông nói với tôi rằng tôi đã lầm khi đến đây một mình.
     Những con chó rừng còn nguy hiểm hơn nữa. Đây là một loại chó cao gần bằng cái bàn, ốm nhom nhưng cực kỳ hung dữ. Chúng kéo đi hàng đàn và đuổi theo con mồi không biết mệt. Chúng tấn công cả cọp và thường chiến đấu đến cùng, dù phải bỏ thây vài mạng.
     Một lần, con chó của đại uý Lavit - một người thợ săn dũng cảm - bị một đàn chó rừng đuổi theo đến tận trại. Chúng chỉ chịu bỏ đi khi tất cả mọi người trong trại vội vàng chạy ra xua đuổi chúng. Tôi đã từng nghe nói về những con chó rừng ở Quy Nhơn, nhưng những con chó rừng ở đây còn dễ sợ hơn.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

cop.jpg - 27.68 Kb

cop20san.jpg - 24.89 Kb 

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Thú Rừng Đà Lạt (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#5)