Đà Lạt cuôí đông-ngẩn ngơ không muốn quay về _ (Tú Ngọc) (Tạp ghi)

  • PDF

ĐÀ LẠT CUỐI ĐÔNG -

NGẨN NGƠ KHÔNG MUỐN QUAY VỀ…

 

Tôi yêu Đà lạt không chỉ bởi phong cảnh nên thơ và quyến rũ của xứ sở mộng mơ mà còn yêu cả những bản tình ca buồn về Đà Lạt. Bất chợt có trong tay một album ca nhạc mới có tên gọi giản dị mà níu kéo Đà Lạt cuối đông của một tác giả là nữ nhạc sĩ Quỳnh Hợp chỉ với giọng ca của nam ca sĩ Dương Quốc Hưng vừa được Phương Nam Phim ra mắt đúng dịp Đà Lạt tổ chức Festival Hoa Đà Lạt 2012. Tôi tò mò mở ra nghe…

Lạc giữa thành phố hoa/Sớm mai nắng đổ ven đồi

Kìa ai đang bâng khuâng đứng/Ngẩn ngơ bên núi bên hồ

Những câu hát tung tăng, hồn nhiên - trẻ trung, hiện đại  của ca khúc Lạc giữa phố hoa mở ra một không gian Đà Lạt mới mẻ, tươi tắn và ngập đầy sắc hoa. Bài hát đã cho tôi những cảm nhận khác hơn về một Đà lạt trầm lắng, buồn buồn trong vẻ huyền ảo với mùi hương của cỏ dại trong lòng bỗng thấy nhẹ nhàng, thanh thoát.

Nhịp điệu tango của ca khúc Dã Quỳ em tiếp tục mở ra không gian rực rỡ sắc vàng của Đà lạt:

Em trải vàng khắp núi đồi/Bình minh lóng lánh giọt sương mai

Dập dềnh gió lay lung linh nắng/Vàng rực cao nguyên triệu mặt trời

Nhà thơ Hồ Minh đã khéo léo vẽ nên một phố núi vàng rực hoa dã quỳ được thể hiện khá độc đáo qua nét giai điệu phóng túng của điệu tango cổ điển. Không có một chữ “dã quỳ” nào nhưng sắc vàng của loài hoa dại đặc trưng của Đà lạt đã sưởi ấm ngàn thông giá lạnh, sưởi ấm trái tim của những kẻ si tình  Em bỏ đi còn ta giá băng…

Giọng hát Dương Quốc Hương dẫn người nghe qua từng con phố mờ mờ ẩn hiện trong sương giăng:

Xuống phố, con đường mỗi sáng /Mưa bay, thành phố như mơ

Đèn đường đêm vẫn thức/Lãng đãng sương giăng mờ

(Đà Lạt mờ sương – thơ Phạm Minh Châu)

Đà Lạt cuối đông có vẻ đẹp của thơ, của nhạc của những nồng nàn, mềm ngọt; của khắc khoải, luyến thương mà Dương Quốc Hưng được thỏa sức đắm mình không gian lãng mạn của những bản tình ca đắm say nhiều nhớ nhung.

Mùa đông đến, Đà Lạt đẹp trầm lắng và mơ hồ hơn, gợi nhớ hơn nhất là khi một mình… Ta dễ dàng cảm nhận cái sâu lắng của xứ sở sương mù, cái se lạnh của những buổi chiều hiu hiu gió ngọt ngào và thanh khiết dù chỉ là vọng tưởng để trái tim được thắp lửa:

Giờ này giá như có em/Sẽ không còn băng giá

Đà Lạt  vẫn mờ sương giăng/Mây vẫn lững lờ mái phố

(Bâng khuâng Đà Lạt – thơ Trần Ngọc Trác)

Tiếng hát Dương Quốc Hưng âm vang, xô dạt không gian yên tĩnh của phố núi. Thèm trở lại lang thang phố Đà lạt chờ bóng ai thấp thoáng cuối đường…

Điệu boston chậm rãi của ca khúc Chông chênh chiều như níu kéo những kỷ niệm, những chờ mong kín đáo, sâu lắng; Vừa như trách móc, vừa như lời tự sự: em đi xa Đà lạt  vẫn luôn khao khát, ngóng trông. Dương Quốc Hưng đã thật khéo léo dìu dắt và biết chờ đợi để song hành cùng những giai điệu của Quỳnh Hợp.

Đành nghiêng trời chiều/Võ vàng đồi thông

Em về xa xăm/Đành thôi rời xa

(Chông chênh chiều – thơ Khắc Dũng)

Một sự day dứt, ngóng trông ngập lòng vượt cả không gian và thời gian… những giọt nước mắt lặng lẽ vẫn chìm sâu trong trí tưởng

Đợi chờ em cỏ hồng sương tím/Chập chùng xa sóng núi cao nguyên

Lòng anh như Dã Quỳ đến hẹn/Vàng rực mùa hoa chờ em

(Hoa chờ em – thơ Phạm Quốc ca)

Đà Lạt nhẹ nhàng thanh khiết trong tiếng chuông, tiếng cầu kinh thì thầm, tiếng lá xào xạc… Thơ Uông Thái Biếu dường như có gì đó muốn bứt phá để bay lơ lửng, ôm trọn không gian của một chiều Đà Lạt trong veo.

Này là em, sau tiếng chuông chiều thỉnh

Tịnh không ta trong trẻo nụ cười hiền

Như là có, như là không

Gió thoảng, nắng nhoè sương người là lạ trong quen...

(Tùy hứng cuối đông)

Những ca khúc trong Đà Lạt cuối đông là sự phối hợp ăn ý giữa thơ – nhạc, giữa nhạc sĩ – ca sĩ, nhỏ nhẹ thủ thỉ. Dương Quốc Hưng đã thật sự cuốn hút người nghe bằng sự liên kết giữa các đặc tính riêng biệt của nhiều dòng nhạc: Trữ tình, bán cổ điển, pop, âm hưởng dân gian,…Những pha trộn đủ để đi đến hợp nhất đậm sắc màu kỷ niệm qua những chuyển động da diết, lặng lẽ đến lạ kỳ. Giữa không gian phóng khoáng trộn lẫn thanh âm phố xá hỗn tạp, tôi ngỡ như lại đang cuốn vào những giấc mơ một thuở ấm nồng bên người qua những lời ca:

Nắm tay em lang thang cùng Đà Lạt

Mưa giăng ngập trời đường phố xanh nghiêng chao

Anh nghiêng vai che em đỡ ướt

Nhìn nhau, nhìn mưa, nhìn Đà Lạt mây mù

(Ngỡ như là giấc mơ – thơ Mai Hữu Phước)

Những áng thơ tình của các thi sĩ đã được Quỳnh Hợp khéo léo chắp cánh để xôn xao, để da diết, mơ hồ nhớ nhung dù chỉ là vọng tưởng:

Nghiêng say trời chiều/Ngút ngàn sương giăng

Đành thôi hư vô Chông chênh chờ mong

(Chông chênh chiều – thơ Khắc Dũng)

Nhớ một lần lang thang trong mưa Đà Lạt. Những ngày Đà Lạt mưa cứ êm đềm nhẹ nhàng làm cho  Đà Lạt buồn hơn. Hồ Xuân Hương xa xăm mịt mờ trong mưa giăng nhưng giai điệu của Quỳnh Hợp vẫn lung linh, vàng ươm sắc nắng như có một chốn yên bình mà mỗi khi giông tố ta lại muốn về trú ẩn. Những tiếng mưa nhỏ nhoi, lẫn vào tiếng thông reo, hòa trong gió và thiên nhiên mênh mông của Đà Lạt.

Đi trong  mưa chiều nay

Đi trong mưa tình phai

Hỡi người tình xa vắng

Mưa trĩu nặng lòng ai…

(Mưa chiều Đà Lạt – thơ Hồ Minh)

Tôi bỗng thèm trở lại lang thang phố Đà lạt để ngắm:

Từng đôi uyên ương/trong vòng tay yêu thương/đắm say giữa đất trời Đà Lạt

Từng đôi uyên ương/ giữa hội hoa ngát hương/ ngất ngây như trong vườn cổ tích

(Đêm hội hoa hồng)

Để lại cùng:

Bên nhau bên nhau trên chiếc xe đạp đôi

Đạp xe vòng quanh khắp phố phường Đà Lạt

Bên nhau bên nhau trên chiếc xe đạp đôi

Đạp xe vòng quanh giữa Đà Lạt mù sương

(Xe đạp đôi xuống phố - Quỳnh Hợp)

Và nhớ đã có một lần nhủ thầm:

Nếu không em/Anh chẳng còn là anh

Nếu không hoa /Đà Lạt buồn như chẳng thể buồn hơn

(Ngỡ như là giấc mơ – thơ Mai Hữu Phước)

Nghe suốt album Đà Lạt cuối đông, tôi cảm nhận có nỗi buồn man mác, bàng bạc nâng bước chân du khách lang thang trong chiều đông Đà Lạt. Những ca khúc được sắp đặt tương tác trong tổng thể chặt chẽ và súc tích khiến người nghe lúc bồn chồn, xao xuyến, lúc da diết, bâng khuâng qua nhưng giai điệu, ca từ đẹp và rất Đà Lạt khiến du khách ngẩn ngơ không muốn quay về…

Còn nữa, album đã mang đến cho người yêu Đà Lạt giọng ca nam Dương Quốc Hưng cá tính lãng mạn, đa cảm, tinh tế trong biểu cảm  qua những bài tình ca đậm chất pop-ballad trong sáng, mộng mơ.

TÚ NGỌC

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Đà Lạt cuôí đông-ngẩn ngơ không muốn quay về _ (Tú Ngọc) (Tạp ghi)