Đà Lạt "Mùa gió chướng" _ (Nam Giao) (Thơ)

  • PDF

ĐÀ LẠT

“MÙA GIÓ CHƯỚNG”

 

Khi gió chướng về

ào ào lướt qua rừng thông

là lúc tiếng đời xa vắng lắm!

mơ hồ

Bâng khuâng.

Cơn gió se lòng xao xuyến gọi ái ân

Trai gái thương nhau rụt rè đạp lên xác pháo

Tay trong tay hẹn ước trăm năm

*

Khi gió chướng về

Nghĩa là mùa khô đã đến

Cây trút lá vàng xào xạc năm canh

Mai trổ hoa, nẩy lộc trên cành,

lưu luyến tiễn thu đi

hẹn mùa sau trở lại

đón đông về lạnh buốt sương mai

Bước giang hồ ngoảnh lại ai nhớ ai!

Nắng vàng nhảy nhót lên bờ dậu

Loáng thoáng nhà bên một tiếng đàn

Cành trúc là đà say gió mới

Chấp chới vườn thưa cánh bướm vàng.

 

NAM GIAO

(Đà Lạt)

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt "Mùa gió chướng" _ (Nam Giao) (Thơ)