Đà Lạt nỗi nhớ niềm thương & Giã từ con đường nhỏ Mạc Đĩnh Chi Đà Lạt _ (Huệ Thu) (Thơ)

  • PDF

ĐÀ LẠT
NỖI NHỚ NIỀM THƯƠNG

Bao năm rồi nhỉ, mình xa
Đà Lạt hoa mộng tuổi ngà mình xưa...
Từ năm mười bảy tới giờ
Tới trăm năm nữa, tới mờ hoàng hôn?

Người đi gửi xác ải đồn
Mình đi gửi xác ở phương trời nào?
Đà Lạt để lại tiếng chào
Con thưa Ba Má, con đau đớn mà!

Bao năm rồi nhỉ mình xa
Thương Cha nhớ Mẹ, thương Đà Lạt thôi
Không ngờ mình đã mồ côi
Chiều dưng đứng ngó núi đồi còn đau!


huệthu

 

GIÃ TỪ
CON ĐƯỜNG NHỎ
MẠC ĐĨNH CHI

ĐÀ LẠT


Xưa, đó con đường nhỏ
Nay, phố xá rộn ràng
Đổi đời, lau con mắt
Thấy gì...cũng thế gian!

Xưa, Má tôi ở đó
Chừ, Má tôi mất rồi
Nghĩa trang Nam Thiên ở
Không biết Má có vui?

Tôi về vĩnh biệt Má
Cũng vĩnh biệt con đường
Ngó mãi đời xa lạ
Bao năm xa Quê Hương!

Ôn Như Hầu có nói:
Phong trần không chừa đâu
Đến cỏ hoa cũng thế
Trong hai chữ Bể Dâu

Quê Hương lìa cuống rốn
Đà Lạt lìa chỗ thương
Mỗi năm hoa đào nở
Dặm ngàn... thiên nhất phương!

huệthu


Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt nỗi nhớ niềm thương & Giã từ con đường nhỏ Mạc Đĩnh Chi Đà Lạt _ (Huệ Thu) (Thơ)