Đường Chiều Đà Lạt _ (Nguyễn Thị Ngọc Dung_Virginia) (Thơ)

  • PDF

ĐƯỜNG CHIỀU

ĐÀ LẠT

Xao xuyến thư về tên cố nhân
Nét quen ngày ấy vẫn ân cần
Anh nguyền xin giữ lòng trung ước
Đợi đến khi em đủ tuổi xuân.

Xa vắng lòng anh thung lũng sầu
Tim em nhỏ bé, lớn chưa mau
Ngây thơ, tội lỗi trăm điều sợ
Đừng nói thương nhau, đừng đợi nhau.

Hồi chuông Cứu Thế vọng đìu hiu
Gác lạnh cheo leo đỉnh cô liêu
Tay viết nét gầy câu giã biệt
Chẳng thề, chẳng hẹn nói thương yêu.

Đồi thông gió hú mãi không thôi
Ôm gối lệ hờn lãchã rơi
Đà Lạt đêm trường đong thổn thức
Khăn hoa thấm ướt giọt đầy vơi.

Dốc xuống buồn lên sương tím bay
Đường Hoa Hồng bước lịm mi cay
Âm thầm mong ước người không hẹn
Thương nhớ thôi đành gửi cỏ cây.

Ngăn cách muôn trùng bóng núi xanh
Hững hờ mây khói phủ mong manh
Thiên Thu e ấp trang trinh nữ
Muốn hóa thân nàng chờ đợi anh.

Nhạt nhòa chôn liệm một tình yêu
Mộng thuở ban đầu có bấy nhiêu
Tha thứ người em khờ dại ấy
Thư anh tan tác thả đường chiều.

NGUYỄN THỊ NGỌC DUNG
(Trích trong thi phẩm
Điểm Trang Làm Dáng Cuộc Đời, 1999.)

1.ntngocdung.jpg - 38.01 Kb

6.jpg - 2.86 Kb

 

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đường Chiều Đà Lạt _ (Nguyễn Thị Ngọc Dung_Virginia) (Thơ)