Chuyện Ma Đà Lạt _ (Sưu Tầm) _ (Tạp ghi)

  • PDF

CHUYỆN MA ĐÀ LẠT

(1)

Hẳn ai cũng biết Đà Lạt là nơi đầy thơ mộng, với cái mát lạnh xe xe qua da thịt, đầy ấm những cảnh đẹp nên thơ, hầu như khi nhắc về Đà Lạt ai cũng mườn tượng về những khung cảnh đẹp đẽ và lãng mạng ấy nhưng ở nơi đây ẩn chứa những điều kì bí không ai có thể giải thích được hoặc có thể giải thích được nhưng để lại trong tâm trí họ 1 nỗi sợ dai dẳng khi nhắc về nơi ấy hay chính xác hơn là đoạn đường ấy.

Dốc số 5 nằm ngày đoạn giữa con đường từ Đà Lạt về Trại Mát, ngày nay con đường này tuy được sửa chữa nhưng vẫn là nỗi sợ cho những người đi đêm hoặc cánh lái xe vào những khung giờ người ta hay nói là giờ thiêng.

Trở về cách đây vài năm, tức là vào những năm 2003-2004 đoạn đường này hầu như không có người ở, xung quanh toàn là cây cối rậm rạp, chỉ có vài ngôi nhà ở gần đoạn đường này nhưng hầu như là cách xa khu vực này vì 1 lí do nào đó. Tôi năm ấy là học sinh cấp 3 Chi Lăng , cũng là 1 thằng trẻ trâu nghịch ngợm chả khác gì mấy đứa cùng tuổi. Tôi và thằng Lợi(bạn cùng xóm) thường chạy xe đi học và về cùng nhau vì hai thằng chung 1 lớp, có vài bữa hai thằng đều về trễ vì mải tập tành nhậu nhẹt với đám bạn nên thường về nhà tầm những lúc 11 12h đêm. Lúc ấy hai thằng ham chơi thì đâu nghĩ tới việc kiêng kị gì đâu nên xảy ra 1 sự việc đến bây giờ khi nhắc lại cả hai thằng đều muốn xón ra quần.

Đó là 1 buổi tối tháng 7, vì mải miết chén anh chén em nên hai thằng mới bắt đầu mò ra khỏi quán nhậu tầm 11h30 để về nhà, khi đang trên đường về hai thằng vẫn hăng say chém gió mặc kệ xung quanh đang có gì xảy ra. Nhưng càng về tới gần đoạn dốc số 5 thì bỗng thằng bạn nó khựng lại, xung quanh đèn đường vẫn sáng nhưng ngay chỗ đoạn dốc lại không hề có bóng đèn nào sáng cả, phía trước tối om như mực không hề có 1 bóng xe qua lại. Nhưng nhờ có hơi men cũng bớt sợ nên hai thằng cũng rà rà tay ga để đi về nhà.

Khi bắt đầu vào gần đoạn chỗ có ngôi mộ đá (cái này kể sau) thì bỗng cơn gió lạnh đến nổi da gà, cơn gió này rất lạ vì cái lạnh Đà Lạt tôi đã ngấm trong người từ nhỏ đến lớn nên hiểu rất rõ cơn gió này bất thường, cái lạnh toát lên từ trong da thịt bạn khiến bạn rùng mình 1 cái, da gà bắt đầu nổi lên dựng đứng cả những sợi lông tay.

Quay lại thằng bạn thì nó cũng bất giác quay nhìn mình, cảm giác rằng nó cũng đang như thế. Nhưng vì không muốn nghĩ ngợi nhiều, nên hai thằng mới bảo nhau dừng xe đi tiểu và làm điếu thuốc cho ấm người, đang cầm điếu thuốc hít lấy hít để thì bỗng tiếng chó vang lên xung quanh dữ dội , thi thoảng lại cả tràng tru dài khiến cho ai nghe cũng phải hoảng. Biết chó tru như thế này là không lành rồi, hai thằng mới leo lên xe để đi, nhưng đề quài xe không nổ máy, đạp cũng thế.

Bực mình hai đứa định nhảy xuống đẩy xe về cho nhanh, thì bất giác hai thằng giật mình nghe tiếng thở khò khè như tiếng người thở một cách khó khăn như có gì đó chặn họng lại, 1 giọng thở rất yếu nhưng lại văng vẳng bên tai. Nghe như rất gần nhưng lại không thấy bên cạnh. Thằng bạn đang ngó xung quanh, bỗng nó la toáng lên khi chỉ vào mặt tôi, sau tiếng la của nó tôi mới để ý ra rằng không phải là chỉ vào mặt tôi, mà nó chỉ ra phía sau lưng tôi, về phía cái căn nhà hoang nằm bên trái đường. Tôi quay lại thì giật mình khi thấy một bóng trắng, à không không phải bóng trắng mà là 1 người phụ nữ mặc bộ áo quần như đồ bà ba màu trắng, tóc dài đến cả chân đang đung đưa dưới sợi dây thừng trên một cây thông kế bên dây thừng. Khuôn mặt cô ta tái nhợt, hai con mắt trợn ngược phình ra như muốn lòi cả tròng mắt ra ngoài, cái lưỡi thè ra 1 cách kinh tởm. Tôi với nó như thần vía lên mây, á khẩu, không la được cũng không chạy được, chân tôi run đến lẩy bẩy.

Bỗng tiếng khò khè ngày càng to hơn, và con mắt cô ta nhìn về phía hai đứa phát lên 1 tràng cười ghê rợn, cái miệng phải ngoác đến tận mang tai. Cô ta làm đứt sợi dây thừng rồi vừa nhảy từ cành này sang cành khác, vừa nhảy vừa cười tiến về phía hai đứa. Lúc này cảm giác sợ hãi dâng lên tột độ, như cảm giác sợ chết đang chạm tới mình, cả hai thằng co giò lên chạy ra phía có ánh đèn đường cầu cứu 1 cách bất lực. Tiếng cười ngày càng gần hơn và khi tôi cảm nhận được hơi thở lạnh buốt phía sau gáy tôi làm tôi muốn chết điếng người lại.

Nhưng cái sự tò mò của con người mà, biết là có 1 thứ rất kinh khủng sau lưng, cứ dặn là không được quay đầu lại nhưng cơ thể hầu như không theo ý muốn. Sau hơi thở lạnh buốt đấy, tôi quay đầu lại thì cái khuôn mặt gớm ghiếc, đôi mắt trắng dã đang trừng trừng nhìn tôi, cái lưỡi dài thòng đỏ lòm đưa qua lại, cô ta ré lên 1 tiếng rồi nhào thẳng vào tôi. Tôi té ngã đập đầu xuống đất bất tỉnh. Khi tỉnh dậy đã thấy mình trong bệnh viện, thằng bạn tôi thì ngồi bên cạnh nhưng con mắt vô hồn, sự sợ hãi vẫn còn đọng trên khuôn mặt nó.

Khi tôi đem câu chuyện kể lại, thì bà ngoại tôi mới cho biết. Cô gái đó không biết từ đâu đến, nghe bảo là bỏ nhà đi do mẫu thuẫn với gia đình rồi đêm đến vào đúng ngày rằm cô ta đến căn nhà hoang rồi leo lên phía cây thông thắt cổ chết. Lâu lâu vẫn có người thấy cô ta treo cổ đấy rồi đi dọa người lung tung. Không may cho 2 thằng tôi là tối đấy lại gặp phải cô ả. Cánh lái xe đi ngang vào buổi đêm thường ghé vào thắp nhang cho cô ta và những ngôi mộ gần đấy cầu cho đừng bị quấy phá. Nhưng đoạn đường này vẫn còn những câu chuyện còn kì bí hơn khi được ngoại tôi kể lại, đó là về những lăng mộ đá vô danh sát bên đường.

 

(2)

Đứng từ xa nhìn lại hay từ bên trong nhìn ra đều có một cảm giác sảng khoái, ngưỡng mộ những chủ nhân đã chọn vị trí xây hai ngôi biệt thự này. Chúng được xây dựng từ những năm 1920. Khung cảnh và lối kiến trúc đặc biệt ấn tượng. Tiếc là rồi đây du khách khó mà được thoải mái vào thăm vì chúng đã trở thành tài sản tư nhân. Bên trong cả hai căn biệt thự đều được quét lớp vôi mới, sửa chữa dở dang. Chủ nhân mới đặt mỗi căn đến 3 bức tượng Phật rất lớn và dành một căn đặt tượng Bác Hồ trên một bệ thờ lớn.

Một lãnh đạo Công an TP.Đà Lạt cho biết, đến giờ này họ cũng chưa biết đích xác Cty Phúc Thịnh làm gì với hai căn biệt thự đã mua. Lãnh đạo UBND TP. Đà Lạt và một số sở, ngành chuyên trách tại tỉnh Lâm Đồng cũng cho biết, cho đến thời điểm hiện tại, chưa nhận được bất kỳ giấy phép xin đầu tư, kinh doanh gì của Cty Phúc Thịnh tại địa phương, mặc dù giấy phép kinh doanh của họ liệt kê đến gần 30 ngành nghề liên quan. Tuy nhiên, kể từ sau ngày 30-4-2015 đến nay, không thấy người của Cty Phúc Thịnh xuất hiện tại hai căn biệt thự trên.

TP. Đà Lạt có đến hàng chục căn “biệt thự ma” bỏ hoang tàn, lạnh lẽo

Tại căn biệt thự đầu đèo (số 32 đường Ba Tháng Tư), cả hai ngày trở đi trở lại, chúng tôi không thấy ai trông coi, cửa ngôi biệt thự luôn mở, du khách có thể vào tham quan. Trên bàn thờ, có hoa tươi và nhiều bó nhang.

Tại ngôi biệt thự phía dưới (số 34 đường Ba Tháng Tư), cách đó gần 300m, chúng tôi được ông Thum (SN 1956, quê Vĩnh Long) – bảo vệ tại đây vui vẻ tiếp chuyện. Ông Thum cho biết, qua sự giới thiệu, ông đến làm bảo vệ trông coi căn biệt thự này cho Cty Phúc Thịnh được hơn hai tháng nay. Công việc hàng ngày của ông Thum là trông coi biệt thự, bảo vệ tài sản (vật liệu xây dựng đang làm dở, các bức tượng) và nhang khói.

Anh ở một mình hay có ai?

Ông Thum: Mình tôi à. Có vợ tôi nữa, nhưng bả không dám ở lại, hàng ngày mang cơm cho tôi rồi về, chỉ mình tôi ngủ lại.

Chuyện biệt thự này có ma là có thật không? Anh có thấy, có sợ ma không?

Có đấy. Nhưng tôi nghĩ mình thờ cúng họ đàng hoàng thì họ cũng không làm gì mình.

Cụ thể thế nào? Anh thấy gì, kể em nghe với!

Thấy một cô gái, cũng không rõ lắm, thường xuất hiện lúc tôi nằm ngủ ban đêm. Có khi thức cũng thấy.

Anh nhìn thấy rõ luôn à? Sao biết là cô gái?

Đúng là con gái…

Tóc dài hay ngắn, mặc áo quần màu gì, dáng người ra sao anh?

Láng máng thôi, không rõ lắm.

Có khi do anh tưởng tượng, chứ sao thấy cô gái mà không nhớ cổ ra sao?

Chỉ thoáng qua thôi.

Lúc đó anh có sợ không?

Tôi theo đạo Phật, hay làm việc thiện. Thấy vậy thì tội người ta nên tôi cầu nguyện.

Anh chắc là ma chứ?

Ông Thum không trả lời thẳng câu hỏi mà kể rằng: “Mấy hôm trước có một tài xế chạy taxi quen vì thỉnh thoảng vẫn chở khách vào tham quan có hỏi rằng, tối hôm qua anh đi đâu? Tôi chở khách vào, thấy tắt đèn, gọi không nghe anh trả lời mà thấy một cô gái đứng ngay lối cửa nhà, bọn tôi sợ quá bỏ chạy. Tôi hỏi lúc đó tầm mấy giờ, anh taxi nói, 21 giờ. Giờ đó tôi đi ngủ rồi”.

Anh có nhìn rõ mặt cô gái đó chưa?

Không!

Anh có biết bà C., chủ Công ty rừng Toàn Cầu và Cty Phúc Thịnh đã mua căn biệt thự này không? Bà C. có dặn dò gì anh về việc cấm anh hay cho anh kể chuyện ma ở căn biệt thự này của họ không?

Bà C. và mấy người khác có dặn tôi, nói kể ít thôi không người ta sợ. Nhưng tôi chỉ nói sự thật, có sao tôi nói vậy chứ tôi có thêm bớt gì đâu.

Anh vẫn cho rằng ở đây có ma, là một cô gái?

Có đấy. Tôi chắc chắn.

Khi chúng tôi đang trò chuyện, một tốp thanh niên cả nam lẫn nữ gần 10 cô cậu độ tuổi 9X bám chặt nhau vẻ sợ sệt đi lên lối cầu thang để vào phòng khách. “Thần hồn nát thần tính”, bất ngờ họ la hét ầm ĩ rồi rầm rầm bỏ chạy ngược ra cổng. Tiếng hét của vài cô gái dễ làm người ta lạnh xương sống!. Thấy vậy, ông Thum vội chạy theo ra, từ tốn nói họ: “Có gì đâu mà các cháu sợ, coi gì thì cứ vào mà coi. Khách cũng đang đến tham quan như các cháu thôi”.

Nhóm sinh viên vừa sợ sệt, vừa tỏ ra hiếu kỳ khi hỏi ông Thum có “ma” thật không

Trời Đà Lạt mưa rả rích, nhóm thanh niên đó mặc nguyên những chiếc áo mưa tiện lợi, lại bám lấy nhau lò dò vào căn biệt thự, sợ mà hiếu kỳ, đòi xem… chỗ ngủ của ông bảo vệ.

Ngoài hai căn “biệt thự ma” nổi tiếng trên đây, TP. Đà Lạt có đến hàng chục căn “biệt thự ma” khác bỏ hoang tàn, lạnh lẽo tại các con đường trung tâm thành phố, như đường Trần Hưng Đạo, Nguyễn Du, Huyền Trân Công Chúa…

Chúng tôi từng đặt câu hỏi với lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng, rằng tại sao không biến những căn “biệt thự ma” Đà Lạt thành khu du lịch mạo hiểm như nước ngoài đã làm, thiết kế tour du lịch phục vụ khách hiếu kỳ? Họ bảo chưa nghĩ đến, sẽ cân nhắc và bây giờ thì kết quả đã bán hai căn biệt thự “tiềm năng” nhất cho tư nhân. Hi vọng chủ mới của hai căn biệt thự sẽ có bước đi đúng hướng!

(SƯU TẦM)

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Chuyện Ma Đà Lạt _ (Sưu Tầm) _ (Tạp ghi)