Tiếng Chuông Chùa & Tóc Mai _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

Tiếng Chuông Chùa

Nhớ hồi tôi tới Chùa Linh Sơn

nhìn chú Tiểu cười giật cái chuông

một tiếng chuông ngân rồi tiếng nữa

rồi nhiều hơn nữa...tiếng yêu thương!


Tôi hỏi:  Này cưng nghĩ thế nào

mà vào Chùa để giật chuông sao?

tuổi này là phải đi trường học

và tóc ai xui để miếng đào?


Chú Tiểu cười xinh như đóa hoa:

Thưa anh em chẳng còn Mạ Ba

mồ côi từ lúc em năm tuổi

may gặp Sư Thầy được xót xa...


Em "đi tu" được ba năm rồi

em ở Chùa có ăn có chơi

gặp nhiều người đến vui ngày Lễ

em đỡ bao nhiêu nỗi ngậm ngùi...


Thầy nói "Tu không cần đắc Đạo

mà tu là để thấy Tình Thương

việc em Kinh Kệ không nhiều lắm

phụ việc mai chiều gửi tiếng chuông..."


Chú Tiểu năm nay lên tám tuổi

cho tôi bài học sống làm người:

"Yêu đời không chỉ vì mơ ước

mà sống quên mình phận cút côi!"

*

Tôi xa Đà Lạt đã nhiêu năm

Chú Tiểu ngày xưa chắc đã chàng?

Ôi chàng tu sĩ đang tung nắng

là tiếng chuông Chùa rất dễ thương...


Trần Vấn Lệ

 

Tóc Mai

Tôi, có là tôi không nhỉ?  Je pense donc je suis!  Tôi, là cái chi, chi?  Hỡi Na Uy vạn dặm!  Em và tôi xa lắm...mà trái đất vẫn tròn cho nên tôi nhớ thương dù trời mưa hay nắng...

Nếu mình lấy-nhau-đặng thì tôi đâu có làm thơ!  Em là người mờ mờ trong lòng tôi muôn thuở?  Có thuở nào đáng nhớ bằng cái thuở ban đầu?  Em!  Em đi về đâu từ đường Trần Bình Trọng?  Tôi bạc đầu hay sóng?  Sóng bạc đầu, vì sao?  Em ở chi trên cao, dốc Bà Trưng sương khói?  Ờ nhỉ tôi đâu nói tiếng đầu đời...Thưa Cô!

Ờ nhỉ em đi mô từ khi tôi vào lính.  Rừng Trường Sơn rất lạnh những mùa Thu mùa Đông...rồi khi ở Vĩnh Long nhìn Hậu Giang bát ngát...Em đi còn gió mát, đêm tôi đắp poncho...đời lính không có mồ...bao nhiêu người tử trận...bao nhiêu tình như  phấn...phấn thổ hay phấn thông?  Nhớ Đà Lạt vô cùng, đường Bà Trưng con dốc.  Em kể em đã khóc...Mạ Ba bắt lấy chồng năm em tuổi đang Xuân.  Mười bảy tuổi, mười bảy, em nhìn đâu cũng thấy hoa đào nở vì em!

Hoa đào nở buồn tênh...Bảy lăm, chồng tù tội, em giống như con suối quanh co trong rừng hoang...Rồi đời em dở dang khi chồng ra Cải Tạo.  Chắc chồng em đổi máu đi yêu người trẻ hơn?  Em không biết giận hờn, chỉ tủi buồn...không biết tại sao non nước Việt...như mây như mây bay...

Thôi, đừng kể với ai chuyện đời-người-con-gái.  Chuyện gì mình đã trải là chuyện của thời gian...


Em đang ở Houston...Em đang ở Dallas...Em đang ở Đà Lạt...Em ở trong lòng anh!  Mãi mãi rừng vẫn xanh dù bao mùa lá rụng...Mãi mãi mình còn sống...vì Tình Yêu Muôn Năm!  Anh sẽ về Dran quỳ trước miễu Ông Cọp.  Anh một đời quỳ mọp vì yêu Em yêu Em!

Trần Vấn Lệ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Tiếng Chuông Chùa & Tóc Mai _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)