Đà Lạt, ba mươi năm _ Trần Xuân An _ (Thơ)

  • PDF

ĐÀ LẠT, BA MƯƠI NĂM

Phố trời vẫn hoài xanh
Nhưng chiều xanh chừng khát
Ba mươi năm úa nhanh
Tóc xanh tôi đã nhạt

Nghe xa hơn thông hát
Trên dốc gió, mơ hồ
Chói dày thêm tiếng phố
Lòng rừng phai hoang sơ

Lẽ nào tôi hoài cổ
Phố nhớ cứ nhỏ xinh?
Sao thơ thời đói rét
Thèm bung hết hồn mình!

Bao nắng mưa, chút tình
Không ruỗng khô bợt bạt
Nhưng tìm đâu khung hình
Hư vô làn hương ngát!

Tôi về đây, Đà Lạt
Chạm mặt mình, hai mươi
May đồi còn xanh cỏ
Thuở tìm nhau ngang trời…

Mặc đồng hồ tắt rồi
Vòng số xanh tường vôi
Rời phòng, tôi chậm bước
Không tuổi bao nụ cười…

Đà Lạt xanh thắm tôi.

Trần Xuân An

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt, ba mươi năm _ Trần Xuân An _ (Thơ)