Đà Lạt cuối thu _ Tuyền Linh _ (Thơ)

  • PDF

Đà Lạt cuối thu

tia nắng nhạt thóp thoi trên đồi vắng 
đọng giọt sầu lên cỏ úa chiều thu 
tiếng ai gọi nghe chừng như đồng vọng 
em không về xem đà Lạt tàn thu ?

buổi gặp mặt cuối cùng ngày xưa đó 
ta ôm tình chôn tận đáy lòng sâu 
bởi ta biết tự thân ta đã lỡ 
treo hồn mình vào đôi mắt mưa ngâu

em ngày đó thường thả hương theo gió 
ta mãi mê đón gió đội sương khuya 
nghe khắc khoải trong lòng đêm Đà Lạt 
em ở đâu, sao chẳng nhớ lối về ?

qua Ông đạo rẽ ngang Trần Quốc Toản 
bước chân buồn dừng lại quán cà phê 
Thủy Tạ đó, ngày xưa ta thường hẹn 
loáng thoáng đâu hình bóng cũ hiện về

ngày tháng cứ bào mòn dần tâm tưởng 
rượu tàn canh chới với giấc mơ tình 
đêm huyễn hoặc chạy đuổi trãng bắt bướm 
lòng hỏi lòng, cây cỏ có điêu linh ?

em tự đến tự đi, ngày tháng cứ 
đuổi theo em cho đến lúc bạc đầu ? 
nơi cuối nẻo hoàng hôn dần chợt tắt 
đốt trầm hương ta gọi với trãng sao

thôi, đã lỡ gieo hạt mầm trên đá 
ta đành lòng hái trái đắng cuối mùa 
réo gọi mãi cũng chỉ là dư ảnh 
đường nhân gian ai biết được hơn thua.


Tuyền Linh

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt cuối thu _ Tuyền Linh _ (Thơ)