Đà Lạt Của Tôi Ơi Nghe Lời Tôi Than Thở _ Trần Vấn Lệ _ (Thơ)

  • PDF

 

Đà Lạt Của Tôi Ơi Nghe Lời Tôi Than Thở

 

Tôi bảo mình quên đi một Đà-Lạt-Yêu-Quý.  Đã gần nửa Thế Kỷ...mà muôn dặm cách xa!

Tôi biết đó quê nhà...bãi tha ma hun hút.  Tôi biết đó Tổ Quốc nơi tôi chôn trái tim!

Tôi biết đó là Em...trái tim tôi còn thở...bởi vì tôi cứ nhớ chỗ mình rứt ruột đi!

Hai bảy năm tôi về...một lần, tôi ngơ ngác:  núm ruột mình trôi giạt - trôi và giạt về đây?

Thác Cam Ly, Cam Ly...bao nhiêu đồ nhớp nhúa, người ta "thi đua" đổ làm cách mạng nhân dân?

Đà Lạt tôi rừng thông phấn thông vàng đẵm lệ - người ta dùng cưa xẻ từng cây thông ngàn năm...

...người ta dùng búa bằm từng nhánh thông làm củi...người ta nỡ xua đuổi đồng bào Thượng của tôi!

H' Hen Niê em ơi, em cười hay em khóc?  Tại sao em cắt tóc thành demi garcon?

...tại sao em thương rừng mang vương miện về đó?  Ôi có nàng Công Chúa mơ giấc ngủ bình yên!

Tôi bảo mình phải quên, quên đi Đà-Lạt-nhớ.  Tôi nhắc mình:  chỗ đó, tôi đã chôn trái tim!


*


Tôi bảo tôi ngước lên cho mưa trời đầy mắt!

Tôi nói với Đà Lạt:  Em-Người-Tình-Muôn-Năm!

Bầy Thiên Nga băng băng trên hồ Xuân Hương nắng...Tôi, người đi muôn dặm nhớ quá bầy Thiên Nga!

 

Trần Vấn Lệ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Của Tôi Ơi Nghe Lời Tôi Than Thở _ Trần Vấn Lệ _ (Thơ)