Nhà thơ Việt Trang: Vài phút vui buồn một chữ Tâm _ Phạm Mai Hương (Văn)

  • PDF

Nguồn thơ Đà lạt

 

NHÀ THƠ VIỆT TRANG :

VÀI PHÚT VUI BUỒN MỘT CHỮ TÂM

 

“Vài phút vui buồn một chữ tâm“ một câu thơ của nhà thơ Việt Trang nhưng bao hàm tâm hồn, lối sống, cách nhìn cuộc đời của ông, một thi nhân sống thực tựa trong mơ và hướng tới cuộc sống vĩnh cửu ngày mai mà như thực.

Ngôn từ trong thơ của thi nhân Việt Trang nhẹ nhàng, trong sáng, thấp thoáng một chút nhàn của đạo Lão, một chút thiền của đạo Phật. Ở tuổi hơn “thất thập cổ lai hy “ xưa nay hiếm, ông cảm nhận cuộc đời hơn tám mươi năm của mình tựa như mây trắng bay trong bầu trời xanh

Sợi tóc trắng bay trời xanh vẫn đẹp

 

Chiếc lá trên cành chỉ hơi khẽ nghiêng theo bụi thời gian

Đã chớm vào thu nắng thật hiền

Chừng như chiếc lá nhẹ chao nghiêng

 

Sợi khói mong manh giữa bầu trời bay lang thang vô định

Tìm đâu áo lụa trong thành nội

Cọng khói rong chơi lững tháng ngày

 

Nhìn lại những năm tháng thăng hoa trong chốn quan trường đầy đủ quyền uy và tiền bạc, phút chốc trở mây khói với một sự bình tâm của người thoát khỏi vòng danh lợi

Bon chen chi mệt vòng danh lợi

Thanh thoát non cao ngọn gió vèo

 

Phải chăng thấm nhuần lý “sắc sắc không không “ của đạo Phật khiến ông nhận rõ

Vinh hoa sương khói bay nườm nượp

Huyễn mộng tan rồi rượu cạn theo

Hoặc

Khanh tướng công hầu hư huyễn cả

Nỗi đời xuôi ngược khó tìm nhau

 

Ông xem công danh như huyễn mộng, tiền tài nhẹ như bông vải trôi nổi từ người này sang người khác

Bạc tiền nhẹ hẩng như tờ giấy

Danh lợi nhăn nheo tựa vải gòn

Hay

Mê theo tiền bạc cơn mê hão

Mộng đuổi công danh giấc mộng hời

Hoặc

Nhìn bóng mây bay nhòa ảo mộng

Nghe làn gió quyện xóa hư vinh

 

Với một chút bực bội khi bị quấy quả

Ngủ nửa đêm mắt chưa tròn giấc mộng

Mới tinh sương đã rộn tiếng bồ chao

 

Cả khi phải vất vả mưu sinh, bóng dáng nhà thơ kiếm sống trong phố thị nhẹ nhàng như sợi tơ vương, không chút nhọc nhằn

Tóc ai phơi trắng bên hè phố

Cứ ngỡ tơ trời đọng khói sương

 

Những vướng bận trần gian ấy không làm tâm hồn ông khô cằn

Áo cơm sớm nhuộm làn tơ tóc

Sương khói đâu nhòa bóng dáng xuân

 

Ông bằng lòng với cuộc sống thanh hàn, không vật chất phù hoa

Đây không gió bụi không xe ngựa

Thơ nhạc ru đời hương thảo lan

 

Không thú vui hoa lệ

Không hoa không bướm không chi cả

Còn rượu còn thơ ấm cuộc đời

 

Ông tìm cho mình chân lý sống, chọn sách đá cỏ cây làm bạn

Cỏ cây sách đá vui làm bạn

Hương đạo hương đời mạch sống reo

 

Lấy gia đình làm chỗ tựa

Sương khói thời gian pha bạc tóc

Nguồn vui lẽ sống cảnh đoàn viên

 

Ông hiểu rõ con người sinh ra đã vào bể khổ, nỗi khổ trần gian ấy khiến đá phải rịn mồ hôi huống chi là thân phận con người

Đã hay phận đá mồ hôi rịn

Mới rõ trần gian nước mắt đầy

 

Nước mắt trần gian ướt đẫm phải chăng do tham, sân, si của lòng người

Cây cối ngả nghiêng cơn gió giận

Cửa nhà tan tác trận mưa day

 

Nỗi khổ thế tục ấy theo đuổi con người còn bởi số phận tạo nên

Nhạn đã một thời tung cánh lụa

Tằm còn muôn kiếp nhả đường tơ

 

Hay chính mình tự tạo chạy theo bóng dáng của hư danh

Chân vẫn đi hoài nhưng chưa thấy mỏi

Vì địa cầu còn thiên lý gian truân

 

Ông thương sự cô đơn của kiếp con người và chính bản thân mình. Sự đơn độc của con người  trong thơ Việt Trang không phải con cò lặn lội bên bờ sông mà là con hồng nhạn, cánh thiên di lạc lối giữa trần gian

Thương con hồng nhạn rời lau lách

Tội cánh thiên di lạc bến bờ

 

Những phút trầm thư dưới ánh trăng bên vườn lan ở Trà Lĩnh

Ngồi dưới trời khuya hồn nhập định

Hóa thân du tử giỡn cùng trăng

 

Ông quay lại với nội tâm của chính mình

Nẻo đạo uyên nguyên thành tự tại

Chuyện đời chơn giả vẫn như nhiên

Triều Sơn Phương vọng lời kinh kệ

Trà Lĩnh du du cánh cỏ bồng

 

Tự trong tâm, một tiếng thét, một hòn đá va vào đất

Thét vỡ không gian con nhái nhỏ

Mênh mang trời đất mải tham thiền

 

Một ngọn đước thắp giữa ban ngày

Bừng soi đuốc tuệ vùng tăm tối

Thuyền giác đây rồi vượt bể khơi

 

Ông ngộ được cái cốt yếu của kiếp người, tất cả là vô thường, mọi cái đều vay mượn, con người sinh ra trên cõi đời sống tạm trong bao lâu : vài phút, vài giờ, vài năm hay trăm năm rồi cũng giũ áo ra đi không níu thêm được một giây

Trần gian là quán trọ

Tạo hóa lẽ huyền vi

Thế nhân là lữ khách

Dừng lại rồi ra đi

 

Ông tự hỏi đã bằng lòng với cuộc sống của mình chưa, có hay chưa rồi để làm gì, và bật cười, chợt tỉnh lại đầu đã bạc trắng

Trăm năm nhân thế ai tròn mộng

Một tiếng cười khan tóc trắng phau

 

Từ đó tìm được sự tự tại trong mình, hiểu được mình đứng ở đâu trong trần gian, chấp nhận được cái sống và chết

Như lá vàng rụng rơi về cội

Xin ngày mai xanh lại trên cành

Như cát bụi trở thành cát bụi

Xin hình hài hóa thể vô sinh

 

Cuộc sống hạnh phúc đôi khi rất đơn giản, chỉ cần nụ cười, cơn gió thoảng qua

Tay ghì xuống chân bay tròn với gió

Hạnh phúc nào chạy theo kịp em không ?

 

Hiểu được tất cả mọi điều như trên thì nếu phải từ giã cuộc đời này chỉ tựa như chiếc lá khẽ chao nghiêng nhẹ nhàng rơi xuống

Lá úa nhẹ nhàng rơi xuống cội

Nước trong thanh thản chảy về nguồn

Trăm năm nhân thế đều mang nợ

Giữa cõi vô thường lại phụ duyên

 

Nếu có kiếp sau, ông xin làm tượng đá, lắng nghe nỗi nhọc nhằn, hạnh phúc của mọi người.

Nguyện xin làm tượng đá

Vạn kỷ đứng nguyên sơ

Ngày sau ai qua đó

Khắc vào một tiếng thơ

 

Sẻ chia tâm sự với muôn loài, cả hòn đá vô tri

Ngàn năm sao đá làm thinh

Ta ngồi bên cạnh đá thành tri âm

Nghe như đá hỏi thì thầm

Ta rằng nhân thế trăm năm kiếp người

 

Và lúc ấy , ông nhẹ lòng thì thầm

Xin nhẹ bước đừng làm đau lòng đất

Tự nghìn xưa đất nhân hậu vô cùng

Khi còn sống đất xem mình ruột thịt

Vĩnh biệt đời đất ôm ấp như con

 

Nhà thơ Việt Trang là như thế, ông dõi mắt nhìn cuộc sống và thấy bóng mình thanh thản và an nhàn ngay trong cuộc sống tam bợ hôm nay và vĩnh cửu của ngày mai

Xa kia rộn rã dòng nhân thế

Một bóng đi về một dấu xưa

 

Dalat ngày 1. 9. 2008

Phạm Mai Hương

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Nhà thơ Việt Trang: Vài phút vui buồn một chữ Tâm _ Phạm Mai Hương (Văn)