Chiều Thủy Tạ _ (Trần Văn Lương) _ (Thơ)

  • PDF

Chiều Thủy Tạ

 

Đưa em vào Thủy Tạ,
Leo lét ánh chiều tà,
Hò hẹn nhau lần cuối,
Ngày mai sẽ cách xa.

Dìu em vào Thủy Tạ,
Sương phớt nhẹ đôi mi,
Đốm điện treo vàng vọt ,
Cỏ tàn trải lối đi.

Bên em trong Thủy Tạ,
Từng giọt đắng cà phê,
Thay rượu nồng đưa tiễn,
Nhìn nhau dạ tái tê .

Ngày mai anh giã biệt
Phố nhỏ với trường xưa,
Xa mối tình thơ dại,
Mặc giòng đời đẩy đưa.

Trả lại cho Đà Lạt,
Những chiều lén gặp nhau,
Những môi hôn vụng dại,
Những buổi tối bên rào.

Mai anh rời phố thị,
Khi nắng ấm chưa lên,
Khi những màn sương lạnh,
Còn ôm chặt bóng đêm.

Ngồi cạnh nhau lần cuối,
Anh không nói một lời,
Âm thầm em nuốt lệ,
Thủy Tạ sầu đơn côi .

Mưa lất phất đồi thông,
Người con gái chạnh lòng,
Mắt xuôi nhìn sóng nước
Buồn chợt thoảng mông lung.

Mình em vào Thủy Tạ,
Khung cảnh cũ vô tình,
Hai tách cà phê đắng
Đứng nhìn nhau lặng thinh.

Chim lẻ bầy đơn chiếc,
Bóng tà dương hắt hiu,
Lững lờ làn khói mỏng,
Thủy Tạ buồn cô liêụ
Em chẳng hề yêu tôi !


Trần Văn Lương

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Chiều Thủy Tạ _ (Trần Văn Lương) _ (Thơ)