Đà Lạt nhớ thương _ Trần Quốc Bảo _ (Thơ)

  • PDF

 

ĐÀ LẠT NHỚ THƯƠNG

 

Đà Lạt xưa, Đà Lạt của tôi

Nhớ nhung đầy ắp một phương trời

Chập chùng đồi núi Lang Biang đó

Thắng cảnh cao nguyên, thật tuyệt vời

 

Dòng nước trên nguồn U-Bốc-Ghi (You Boggey)

Êm đềm chảy xuống suối Cam Ly (K’Mlây)

Hoa thơm, cỏ lạ bên bờ suối

Bịn rịn lòng du khách hiếu kỳ

 

Đà Lạt, lắm tình buồn, thủy chung

“Đồi Thông hai mộ” thảm vô cùng!

Lứa đôi in bóng Hồ Than Thở

Rừng Ái Ân, tình sử não nùng!

Xuân về, Đà Lạt vẻ kiêu sa

Rừng núi muôn mầu, tràn ngập hoa

Một giải Cao nguyên, như gấm vóc

Đào, lan, hồng, huệ v.v… mimosa

 

Mùa Hè, về nghỉ mát nơi đây

Cũng trúng mùa thu hoạch trái cây

Thưởng thức miếng ngon miền Đất Mẹ

Hồng, đào, bơ, mận, táo v.v… dâu tây

 

Ánh hồng rực chiếu buổi Thu sương

Như cảnh Bồng Lai, đẹp lạ thường

Đồi núi vươn cao, Trời xuống thấp

Sương mờ phủ kín Hồ Xuân Hương

 

Khu Hòa Bình, những chiều mùa Đông

Hơi lạnh se se má ửng hồng

Chợt nhớ cà phê … cô chủ quán …

Hương thơm đồng nội, tỉnh Lâm Đồng

 

Những nàng sơn nữ ở buôn Brenne (Thiên sa)

Ngậm ngãi tìm trầm, dọc thác Prenn

Trưa nắng …  trút xiêm y tắm mát,

Chuyện nghe, như chuyện chốn thần tiên!

 

Mãi mãi trong tôi, tình luyến lưu

Ngày nào … học Chỉ huy Tham mưu

Tại Quân trường Võ bị Đà Lạt

Kỷ niệm xưa tàn … buồn hắt hiu!

 

Xa, đã xa rồi! … Đà Lạt ơi!

Thương thương, nhớ nhớ. một phương trời

“Hoàng triều cương thổ”…  lòng mong ước

Lịch sử Rồng Tiên sớm phục hồi !

 

Trần Quốc Bảo







Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt nhớ thương _ Trần Quốc Bảo _ (Thơ)