Dốc Nhà Làng _ Cam Lĩnh, Lan Hinh & Sài Môn Chủ Nhân _ (Thơ Xướng Họa)

  • PDF

Dốc Nhà Làng

Mỗi bước cho hay mỗi ý dè
Thị thành mà cũng có đường quê 
Sáng chiều không ngớt người qua lại
Năm tháng nào in dấu ngựa xe
Nắng vẫn khó hong lòng sỏi đá
Mưa đâu dễ ngập lối đi về 
Từ lâu chân chửa mòn con dốc 
Tiện ngõ ngang qua ghé bạn bè


Cam Lĩnh


Bài Họa 1:

Khi Trở Lại Dốc Nhà Làng

Kính họa nguyên vận bài “Dốc Nhà Làng”
của cố trưởng lão Cam Lĩnh


Lối đá đường quanh há dặt dè
Dốc Làng thân thiết ủ lòng quê
Kìa nơi ngun ngút hồn lau cỏ 
Đâu cảnh xô bồ dấu bụi xe
Ngõ cũ mênh mang lời gió gọi 
Tình xưa ấm áp bước Em về 
Hiên thơ trầm lắng khi chiều xuống 
Mây ửng Trà Sơn đẹp mấy bè

Lan Hinh

Bài Họa 2:

Dốc Nhà Làng

Tiếng thơ đọc tới có đâu dè !
Nhà Bác cùng quê, ý chẳng quê
Lên xuống mỏi chân, rồi lại cẳng
Vào ra chẳng ngựa cũng không xe
Xa quê nên hóa nhiều trò lạ 
Nghĩ tới thành ra lắm lối về ! 
Ở Mỹ tha hồ cành với lá 
Nếu như chẳng bạn cũng là bè ...


Sài Môn Chủ Nhân

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Đường Luật Dốc Nhà Làng _ Cam Lĩnh, Lan Hinh & Sài Môn Chủ Nhân _ (Thơ Xướng Họa)