Hãy coi như củi mục _ (Trần Vấn Lệ _ (Thơ)

  • PDF

Hãy Coi Như Củi Mục

 

Kiếp sau xin chớ làm người....  

làm cây khuynh diệp trường Bùi Thị Xuân!

Đà Lạt của tôi ơi...Cuối chân trời thê thiết, tôi gọi, có ai biết:  "Đà Lạt Của Tôi Ơi!".

Dĩ nhiên chỉ mình tôi / mới nghe tôi gọi thảm / mới thấy tôi nhặt nắng / rải lên đồi hoa quỳ...

Ba mươi năm tôi đi / Đà Lạt tôi vẫn ở / đêm Đà Lạt có mớ / gọi tôi không? Không nghe!

Chừng nào thì tôi về / đọc thơ Hàn Mạc Tử?  Hỡi ai nào còn nhớ...ông Trời giải nghĩa yêu?

Hỡi ai là Giáng Kiều...  chuyển về ở Thạnh Mỹ... Em buồn, tôi biết nhé!  Tôi buồn, mặc kệ tôi!

Tôi tưởng tượng em cười / bên nụ hoa hồng trắng.  Tôi nhặt bao nhiêu nắng / làm đủ mây Lạc Lâm?

Tôi nói, tôi nói thầm, hoa quỳ không ý kiến.  Tôi hôn em cái miệng... cái miệng từng thất thanh:

NNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNN!

*

Em mặc áo lụa xanh / chụp hình cho ai ngắm?  Em mặc áo vải trắng...cô-học-trò-dễ-thuơng!

Sáng nay tôi mơn mơn / Cẩm Tú Cầu sương khói...Màu hoa tím vời vợi, màu hoa của rừng sim!

Ngôi trường Bùi Thị Xuân / lá vàng cây khuynh diệp / tôi vẫn thầm nói tiếp:  Kiếp Sau Không Làm Người...

Làm cây cho lá rơi...Làm trời cho gió lộng...Làm gì cho ai sống Yêu-Tổ-Quốc-Quê-Hương!

Em ơi thơ đoạn trường / gửi về em từng khúc...hãy coi như củi mục... coi như trái tim khô...

Chao ôi đó, bài thơ / tôi viết cho Đà Lạt / tôi gửi về con thác / đục ngầu mắt Cam Ly...

Em à em khóc đi / cho mưa bay Tùng Nghĩa / cho bà Thượng người Mẹ / vòng tay ôm siết con...

Thạnh Mỹ ơi nhớ thương...

Con đường vòng Eo Gió...

Đà Lạt tôi còn chớ / núi đồi và núi đồi?

 

Trần Vấn Lệ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Hãy coi như củi mục _ (Trần Vấn Lệ _ (Thơ)