Mimosa _ (Trần Vấn Lệ) _ (Thơ)

  • PDF

Mimosa

Đà Lạt mình có một loài hoa rất đẹp

màu hoa vàng giống như màu của trăng

mỗi nụ hoa giống như con cù lần

nhỏ chút xíu mà thương, thương quá đỗi!

Mimosa cũng là Mimeusa, hờn dỗi

hoa không hề hờn dỗi ai yêu hoa

hoa đẹp - hoa thơm - hoa rất mượt mà

lá thì bạc như ngân hà đêm nguyệt!

Hoa nở mùa Xuân như còn đọng tuyết

hoa tàn mùa Hạ mà tàn vẫn tươi

tôi nhớ hoa như nhớ mãi nụ cười

em trước cửa nói "chào-anh-năm-mới!"

Ở Daknông có một đêm tôi rọi

đèn pin lên ngọn cây thấy mấy con cù lần

nhỏ bằng con gà con, có thể nhỏ hơn

ôi đôi mắt sao mà thương vậy!

Cả một rừng hoa Mimosa hình như tôi thấy

xung quanh tôi, trên cả đầu tôi

và tự nhiên tôi gọi Đà Lạt ơi

tôi nhớ quá đi nụ cười em hôm Tết!


*

Tết đã hết nhưng tình em không hết

trong lòng tôi thương nhớ gửi về

Làng-Cù-Lần có giống một làng quê?

và người ta có trồng Mimosa không em nhỉ?

Em hãy đưa bàn tay cho anh nhìn với

đâu ngón nào là ngón Mimosa?

anh sẽ hôn em suối tóc trăng ngà

anh sẽ bồng em mình bay qua biển lớn...

Trần Vấn Lệ

 

 

 

 

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Mimosa _ (Trần Vấn Lệ) _ (Thơ)