Bồ tèo - Chiến hữu - Chị em _ (Phạm Mai Hương) _ (Hồi ký)

  • PDF

BỒ TÈO- CHIẾN HỮU- CHỊ EM

(Thương tặng Phạm Gia Family, chúc Mai Phương vạn sự bình an nhân ngày sinh nhật)

Cuối tháng 8, năm 1964, khoảng 9 giờ tối, ba lấy chiếc xe willy màu bạc của Ty Thông Tin chở mạ, chị Trang lúc ấy chừng 14 tuổi học lớp đệ ngũ và một chiếc giỏ đựng quần áo đến nhà hộ sinh của bác sĩ Hoàng Ngọc Đính trên đường Hải Thượng, đối diện trường tư thục Việt Anh của thầy Lê Phỉ, rồi ba trở về lại nhà.

Chị Trang sốt ruột ngồi chờ ngoài phòng sanh với cái lạnh của bệnh viện và khí trời Dalat. Nửa đêm, tiếng em bé khóc oa oa vọng ra, chờ thêm một lúc lâu, khi mạ được chuyển về phòng, chị được vào thăm. Em bé ấm áp trong chiếc khăn lông nằm bên cạnh mạ. Mạ cười:

-Em gái! Con.

Chị Trang ngắm nghía: em bé ngủ, hai mắt nhắm nhưng đuôi mắt dài chắc sau này mắt to; mũi và miệng nhỏ xíu. Chị ôm em vào lòng. Mùi thơm của trẻ sơ sinh đặc biệt làm sao!

5 giờ sáng, chị Trang về nhà vì còn đi học sớm. Trời Dalat tối đen, sương mù giăng giăng, lạnh buốt xương, không một bóng người. Mới ra khỏi nhà thương thì đèn đường vụt tắt, chị ấn hai ngón tay cái vào lòng bàn tay rồi chạy thục mạng qua cây đào bên cầu Hải Thương, cây mít ở 13 Hoàng Diệu trước trường Văn Học và máy nước công cộng đầu đường Trần Nhật Duật, bởi nghe đồn những nơi ấy có ma hay quỷ một giò. Khi chị chạy lên bậc cấp đã thấy ba đứng trước hiên:

-Mạ sinh em trai hay gái hả con?

Chị chọc ba:

-Dạ! Con trai, ba.

Ba làm thinh không nói gì.

-Con nói giỡn. Con gái.

Ba cười hối chị Năm nấu thức ăn đem xuống cho mạ. Ba thiệt! Người ta thường trọng con trai nhưng ba lại thương con gái.

Hôm sau, gần trưa hay xế chiều, đứa nào đi học về sớm, le te cầm chiếc giỏ đựng cơm nóng, chả kho tiêu đem cho mạ và ngắm em bé mới chào đời: Mai Phương, em út gái và đứa thứ 12 trong nhà.

Thưở xưa, 4 đứa nhỏ được thím Hai chăm sóc chu đáo. Cẩn bụ bẫm, đĩnh đạc; Sâm ít đau vặt nhưng ốm o trái tính; Phương ngoan ngoãn, dễ dạy; Hoành hiền lành ít nói. Thím Hai cưng chiều Cẩn rồi đến Phương, thím chăm sóc Phương kỹ hơn bởi là con gái.

Thời gian sau, từ một đứa bé có nét mặt ngơ ngác, buồn buồn Phương trở thành thiếu nữ xinh xắn: dáng mảnh mai, có chiếc răng khểnh, mái tóc dài giống chị Trang; khuôn mặt thanh tú với chiếc mũi thon, miệng mím chi giống chị Chi và nhìn thoáng có nét mài mại của ba giống chị Hương. Ba bà chị lớn hơn Phương từ 4 đến 14 tuổi nhưng kể cũng lạ, từ thuở nhỏ cho đến tận bây giờ, bốn chị em chưa hề cãi nhau, ganh tị hay so bì hơn thua.

Trước khi bước chân vào lớp 1, Phương đã được chị Hương dạy vỡ lòng. Trái với đám em trai phải hò hét, chị chịu khó chỉ Phương đánh vần từng chữ. Khi vào lớp 2 Trung Tâm Giáo Dục Hùng Vương, chị Hương học Sư Phạm cùng chung một trường. Ban ngày có gặp nhau trong sân, cứ như không biết nhau nhưng buổi tối, chị dò bài và cùng học thuộc bài với em. Nhiều bài học thuộc lòng dài, chị đọc từng câu cho Phương lập lại. Sau năm 1975, chị Hương chuyển lên dạy Sử Địa cấp 2 trường Trần Bình Trọng và loay hoay chuyển trường thế nào mà Phương vào đúng lớp chị dạy.

Khuôn mặt, vóc dáng hai chị em không chút gì giống nhau nhưng ở cái xóm Lò Gạch nhỏ xíu thì chuyện hai chị em thành hai cô trò thì ai mà chẳng biết. Tuy nhiên chị Hương khá nghiêm nên học sinh không dám đàm tiếu. Ở trường, hai chị em cùng nhau đi lao động trồng cây, cuốc đất ở trang trại Lệ Nhung tận Vạn Thành; giờ Địa Lý cả lớp xuống ngọn đồi Cam Ly đo độ dài tương đối; Phương thích thú ngồi nghe chị giảng bài với những câu chuyện ngoại sử nhiều tình tiết thú vị.

Vào lớp, Phương không biết gọi chị hay cô nên đôi khi nói trống không. Ưu ái mà chị Hương dành cho Phương: biết ngày mai sẽ dò bài để tối học  kỹ, đề thi học kỳ nằm trong bài học mà không rõ chính xác câu hỏi.

Chị coi Phương là học sinh hiền lành dễ dạy. Chị vẫn còn cái uy ngày nào nên nói gì Phương cũng dạ vì biết chị làm điều tốt nhất cho mình.

Chị Trang thoải mái, tự do hơn. Tính chị nghệ sĩ, thich cái đẹp và làm đẹp. Chị chăm lo tóc tai và quần áo của Phương từ thuở bé. Lúc nhỏ, Phương cắt tóc ngắn; khi chị đi học xa, Phương mới để tóc dài cho đến tận bây giờ.

Chị Trang đi học Sư phạm, mỗi năm về thăm nhà vài lần, chị mua về bánh kẹo, bơ sữa đủ loại của Mỹ vì đất Qui Nhơn là nơi Mỹ đóng quân. Chị học bạn bè, móc viền những chiếc khăn mouchoir đủ màu làm quà cho em gái. Ngày đi lấy chồng, chị tặng mỗi đứa một con chỉ thêu bóng DMC của Pháp đủ màu, đánh thành con rít mập mạp.

Năm 1975, anh Quỳnh đi tù cải tạo, chị Trang về ở với ba mạ, chị tự làm bánh để thăm nuôi anh Quỳnh. Chị lấy bột mì nhào với đường, trứng, bột, ủ lên rồi nặn thành hình ngôi sao đem chiên. Cái nào đủ năm cánh ngôi sao chị mới cho vào bao đóng lại; cái nào không đẹp, Phương và Hoành – đứa em trai út - được hưởng.

Đậu xong tú tài, Phương vào Sài gòn học khóa Vi Sinh Dịch Tể ở Viện Pasteur đến gần 3 năm. Hai chị em gần gũi bởi Phương ở với chị. Chị mua vở bút, nón và móc một chiếc giỏ xách đeo vai màu đỏ rất đẹp để em đi học. Thời gian đầu, Phương đi xe đạp đến trường. Tan học, Phương về dưới trời như đổ lửa. Nghe tiếng kít xe quen thuộc, thấy em chạy ào vào nhà, chị cười nói:

- Đường phố xe cộ đông đúc, Phương về trễ làm chị lo.

Rồi đưa cho ly sinh tố lạnh làm sẵn rồi ngồi nhìn Phương ăn. Cái lành lạnh của ly sinh tố cộng với tình thương của chị khiến Phương nhớ hoài cảm giác hạnh phúc ấy.

Cuối tuần, hai chị em rủ nhau vào công viên Hồ Kỳ Hòa nghe nhạc, xem người ta hát. Lúc về, chị ghé vào kiốt bán sách, mua tờ báo, vài ba cuốn truyện, Phương được gói bánh.

Chị Chi và Phương thân thiết với nhau từ nhỏ. Mỗi sáng, chị Chi chạy chiếc xe suzuki màu ngọc bích chạy từ đường Yết Kiêu ghé xuống Phan Đình Phùng chở Phương đi chợ Số Bốn. Chị dựng xe, người roi roi mà đi nhanh thoăn thoắt. Chị mua thức ăn cho mình và những gì em dặn; Phương  đứng trông xe. Cũng lạ, khuôn mặt Phương ngày càng giống chị.

Kỳ rằm mồng một, chị Chi hạ chuối chín trên bàn thờ, chờ chuối chín nẫu nấu chè chuối đóng vào túi đem xuống cho Phương. Mùa hồng, chị hái ủ chín, ghé vào đưa để thắp nhang bàn thờ. Thỉnh thoảng chị đi ngang, thảy vào nhà em gói bún thịt nướng: nhà bao nhiêu người, chị cho từng ấy gói.

Chị Chi thương Phương thui thủi một mình trong bếp nên thường ghé thăm. Chị Chi ít nói, đôi lúc chị em chỉ yên lặng ngồi cạnh nhau.

30-4 năm trước, chị cùng Phương đi xem bắn pháo bông. Hai chị em ra tới khu Hòa Bình chờ hoài không thấy, về đến Phan Đình Phùng nghe tiếng đì đùng, dừng lại nhìn pháo bông trên bầu trời. Đó là lần cuối cùng hai chị em đi chơi cùng nhau.

Một tối, chị ghé nhà Phương đưa ổ bánh mì của siêu thị Big C. Ổ bánh mì to, dài đặc biệt. Chị đứng tần ngần bên chiếc xe, lẩm bẩm:

-Vô đi! Vô đi.

-Chị về đi rồi em vô.

-Vô đi! Vô đi!

Thật lâu rồi chị mới lên xe. Phương nhìn theo bóng chị khuất sau con đường rẽ. Chừng hơn 10 ngày, chị Chi đau rồi vĩnh viễn không khỏe lại nữa.

Chị em ít khi gặp nhau đầy đủ; đứa này rãnh, đứa kia bận. Nhưng khi khó khăn đều có người cận kề, nhất là những lúc vượt cạn một mình. Chị Chi và Phương chia nhau từ Dalat xuống Sai Gòn trông nom chị Trang sinh Liêm. Chị Hương thủ thỉ với chị Chi chờ đón Quang Su ra đời. Chị Chi đem cơm cho Phương lúc còn ở cử.

Giờ Chị Trang rong ruỗi quê người, chị Hương chăm cháu phương xa, chị Chi về cõi hư vô. Bốn chị em giờ chỉ còn có ba nhưng Phương biết các chị mình luôn ở cạnh. Bồ tèo- chiến hữu- chị em .

Sai Gòn 29.8.2019

Phạm Mai Hương

Bạn đang theo dõi trang: Văn Hồi Ký Bồ tèo - Chiến hữu - Chị em _ (Phạm Mai Hương) _ (Hồi ký)