Bài Thơ Hoa Đào

  • PDF

 

BÀI THƠ HOA ĐÀO
Hoàng Nguyên

Ngày nào… dừng chân phiêu lãng.
Khách tới đây khi hoa đào vương lối đi.
Màu hoa in dáng trời. Tình hoa lưu luyến người.
Bồi hồi lòng lữ khách thấy chơi vơi.

Ngày nào… đường xuân phơi phới.
Khách ngất ngây thấy hoa nở trên má ai.
Rồi yêu hoa trên má. Mà ghi câu luyến nhớ thành bài thơ.

Ôi!... Đà Lạt là thơ…
Bài thơ mến yêu reo muôn đời.
Dệt bằng tiếng gió ngàn reo.
Qua đồi thông hay bên… bờ suối.

Ôi!... Đà Lạt là mơ…
Giấc mơ tiên nữ giáng xuống trần.
Tóc mây buông lơi tha thướt bên hồ.
Đợi tình quân đến trong giấc mơ.

Nhưng… rồi mùa hoa tàn.
Người hoa… sao vắng mãi.
Bao chiều lòng mong chờ.
Đường hoa… sao hững hờ.
Để lòng… lữ khách tê tái.
Cất bước đi nhớ hoa đào trên má ai.
Màu hoa in trên má.
Làm khách lưu luyến mãi Đà Lạt ơi!

***

 

Bạn đang theo dõi trang: Nhạc Nhạc Bài Thơ Hoa Đào