Đà Lạt Mùa Đông _ Giang Hồng, Nguyễn Nhật, Hồng Hoa & Huyền Trang _ (Thơ)

  • PDF

Đà Lạt Mùa Đông

MÙA ĐÔNG ĐÀ LẠT

Thơ: Giang Hồng

Cắt những lớp sương mù gió dồn đuổi gió
Mở lồng ngực mình thông trải thảm thông
Xòe đốm mắt dã quỳ vàng nỗi ngóng trông
Đà Lạt của anh bước vào đông vời vợi.

Tỏa hương bung sắc hoa thổi hồn về phố núi
Sáng bừng lung linh gương mặt Hồ Xuân Hương
Chẳng lạnh bức mành thơ khi em kết muôn nỗi vấn vương
Sợi nhớ sợi thương đan tình dệt đêm huyền thoại

Ngả đường quanh co bao nỗi niềm chờ đợi
Ngàn xanh màu hẹn hò trên vi vút ngàn thông
Lời ai lãng đãng như mây trắng bềnh bồng
Như tự ngàn xưa phố yêu mùa đông Đà Lạt.

ĐÀ LẠT LẬP ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Nhật

Chiều Phố Núi mù sương ta mãi đợi
Dưới hoàng hôn một sắc áo ai vàng
Thả dốc buồn ngắm những nụ Hoàng Lan
Lòng cứ tưởng Đông mang người trở lại

Hồ Than Thở có câu thề vọng mãi
Tiếng yêu đầu dậy sóng vỗ ngàn năm
Gửi về ai khúc nhạc khẽ thì thầm
Như thố lộ niềm riêng cùng dĩ vãng

Đèo Prenn ngủ dưới mây chiều lãng mạn
Có hàng Thông dỗ giấc mộng rì rào
Để cho hồn chợt dậy tiếng lao xao
Làm khơi gợi xót xa lòng lữ thứ

Xuân Hương có dạt dào tình thiếu nữ
Mặt hồ soi chim lẻ bạn la đà
Ngỡ đất trời Đà Lạt lập đông qua
Mang theo nỗi nhớ thương người viễn xứ.

MÃI MÃI TÌM NHAU

Thơ: Hồng Hoa

Em về đây... giữa chiều Đông...Đà Lạt
Nhìn cuối trời lác đác những hạt sương
Lá lao xao...rơi vướng phía cuối đường
Như nhắn gởi yêu thương Hồ Than Thở.

Anh từng qua...chớ thờ ơ hãy nhớ
Cam Ly buồn nức nỡ khóc héo hon
Kỷ niệm xưa...nơi chốn cũ vẫn còn
Em mãi giữ sắc son mong mỏi đợi.

Hoa đứng đó...mấy lần thay áo mới
Tim tím buồn vời vợi...nhớ người xưa
Gió thổi qua làm phân nửa cũng vừa
Lơ lửng níu đong đưa đang muốn rớt.

Mình vắng nhau tim nhói đau từng đợt
Nhìn cành trơ thưa thớt lá...nghẹn ngào
Phố sương mù...lặng lẻ chẳng xôn xao.
Lòng thương nhớ dạt dào gom ký ức!

ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

Thơ: Huyền Trang

Đêm đông lạnh loang hồn Đà Lạt
Gió ưu hoài xé nát lòng cay
Ôm bao nhung nhớ canh dài
Người ơi có biết những ngày đợi mong

Ôi..! Đà Lạt tình nồng xa cách
Liễu se duyên rũ cánh hoa mơ
Xuân Hương sóng gợn nên thơ
Đồi thông hai mộ nằm chờ sánh đôi

Đà Lạt nhớ tình tôi một thuở
Buổi mộng ngà hoa nở đồi sim
Giờ đây dỗi bước lặng êm
Ai xây hạnh phúc gửi niềm luyến lưu

Đà Lạt hỡi sương mù lối mộng
Để suối vàng rũ bóng hình ai
Cung đàn đã gãy ta say
Dây tơ đứt đoạn bao ngày nhớ thương.

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Mùa Đông _ Giang Hồng, Nguyễn Nhật, Hồng Hoa & Huyền Trang _ (Thơ)