Đà Lạt Buồn _ Nguyễn Ngọc Thủy Hằng _ (Thơ)

  • PDF

thơ Đà Lạt buồn mùa đông

ĐÀ LẠT BUỒN..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Đà Lạt Mùa này lạnh lắm anh ơi
Cơn mưa phùn lưa thưa rơi từng hạt
Nhớ ngày xưa anh dạo đàn em hát
Bản nhạt tình xin trả lại trăng sao..

Nhà Thờ con gà mình nắm tay nhau
Cùng cầu nguyện ngày sau chung nhịp bước
Nhưng chuyện đời nào có ai biết trước
Nữa đoạn đường anh rẽ ngược chia ly

Ngày bãi trường cây phượng tím còn ghi
Em cay mắt lệ nhòa mi ướt đẫm
Rẽ lối đi với nỗi buồn sâu thẳm
Thác prenn chiều khắc đậm mối tình em

Sương mù giăng lạnh buốt sắp vào đêm
Hầm đất sét lặng chìm trong hiu quạnh
Em một mình nhìn chung quanh vắng lặng
Khóe mắt buồn bên cạnh chẳng còn ai...

Những cành hồng đang đón giọt sương mai
Em chợt thấy mình lạc loài trống vắng
Đưa tay hứng làn gió hòa trong nắng
Chợt mĩm cười Đà Lạt vẫn chờ anh..

TÌM VỀ NỖI NHỚ CHIỀU ĐÔNG..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Ở nơi này không có nắng bên em
Bởi vì thế buồn riêng tê buốt quá
Thèm chút ấm cho mùa đông lạnh giá
Em đi tìm kí ức thuở hương xưa

Ngày xa nhau đến nay đã bao mùa
Chút giận dỗi nghĩ suy thầm nhớ lại
Em và anh có lẽ là mãi mãi...!
Bao đông rồi nỗi nhớ chẳng dần phai

Thời gian kia cố níu kéo thật dài
Rồi lẩn khuất bởi ngày mai vô tận
Từng ngọn cỏ dòng suối cùng phố vắng
Và tận sâu trong mạch ngấm buồng tim

Cao nguyên giờ ôm nuối tiếc không tên
Để mỗi đêm chôn niềm riêng lối cũ
Đà Lạt hoa ngàn sương mờ giăng phủ
Khúc nhạt nhòa đêm ngủ nhớ mùa yêu

Có một không gian theo cánh nhạn chiều
Nhìn để nhớ về những điều hồi ức
Cũng là lần trái tim em thổn thức
Đã qua rồi nhưng thôi nhớ được đâu

Bước một mình bên quán vắng ngõ sâu
Tiếng Lệ Quyên dâng sầu lên nức nỡ
Chợt buâng khuâng với nỗi buồn dang dỡ
Của một thời duyên nợ chẳng tròn câu...

CUỘC TÌNH MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Anh đã từng là tất cả niềm tin
Là người mà cuộc tình em nhớ mãi
Lần đầu tiên em thiết tha qua lại
Cũng là lần..em đã tự dối mình ?

Đà Lạt nơi này trong đêm vắng lặng thinh
Em cố quên cho hồn không đau xót
Trái tim em..chứa bao điều mật ngọt
Hạnh phúc nào..mà ướp đọt lá sầu đâu

Đà Lạt buồn một mình giữa canh thâu
Chợt nhận ra..vừa ôm nhầm trái đắng
Quặn thắt đau vành môi em chợt cắn
Đã dở dang thầm lặng buổi yêu đầu...

Đỉnh lăngbiăng em nhìn xuống vực sâu
Em hỏi trăng đâu..trăng ôm tình đem cất
Đành hỏi gió..gió vi vu bay mất
Quay trở về..góp nhặt để hỏi mây !

Đà Lạt buồn giờ mình em nơi đây
Dấu yêu ơi..đêm nay anh có biết
Ngôi nhà cũ với cuộc tình tiễn biệt
Để nỗi buồn da diết mãi khôn nguôi !!

TRỞ LẠI CHIỀU ĐÔNG..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Đông năm nay chỉ còn lại mình em
Câu ly biệt kèm theo lời chưa nói
Ta nợ nhau những giận hờn nông nỗi
Đành ngậm ngùi gởi theo bóng người đi

Bước hành trình anh như cánh thiên di
Trang thơ cũ lời thầm thì còn đó
Giấc đơn côi mơ thấy anh ngoài ngõ
Vòng tay người ôm bóng nhỏ nồng say

Trời phương xa có thơ thẩn canh dài
Tim ray rức có cuộn đầy than thở
Kỷ niệm cũ bây giờ em còn nhớ
Nên suốt đời trăn trở kiếm tìm nhau

Đông trở về ngày tháng cũng qua mau
Bởi lầm hiểu nên nỗi đau lạc lõng
Đếm ngón tay gục đầu bên chiếc bóng
Xóa nỗi buồn khắc khoải vọng cố nhân..

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Buồn _ Nguyễn Ngọc Thủy Hằng _ (Thơ)