Nhìn Đâu Cũng Thấy Thương Đà Lạt & Bạn Tôi Đã Về Tới Đà Lạt _ Trần Vấn Lệ _ (Thơ)

  • PDF

Nhìn Đâu
Cũng Thấy Thương Đà Lạt

"Nhìn đâu cũng thấy thương Đà Lạt"
Em nói vô tình buồn thật buồn!
Đứng ngó Cam Ly dòng nước siết
Em buồn:  "Nước mắt của Trời tuôn!".

Trăm năm về trước, ngàn năm trước
Đà Lạt không cần biệt phủ xây
Trong phố, con nai nhè nhẹ bước
Trên trời, mây trắng nhẹ nhàng bay...

Trăm năm về trước, ngàn năm trước
Xe vào thành phố hai cổng chào
Không có kẽm gai, không bệ cát
Sương mù đủ ướt cái khăn lau...

Rừng rất hồn nhiên nói chuyện chim
Chim rất hồn nhiên hót thật duyên
Xanh đỏ tím vàng hoa với lá
Từng cây thông đứng tưởng người quen...

Không vun vút chạy hơn xe ngựa
Xe chạy âm thầm cũng đến nơi
Khách sạn có người ra đón khách
Đường xa chào hỏi biết bao vui...

Trăm năm về trước ngàn năm trước
Đà Lạt có tên Thành Phố Rừng
Nay đã bao lâu mà rụi hết?
Nhìn đâu, nước mắt cũng rưng rưng!

Người ta phá núi làm chi vậy?
Để mở nơi này rộng xuống Nam?
Để mở nơi này lên phía Bắc?
Đông Tây còn hẹp quá lòng tham?

Nhìn đâu cũng thấy thương Đà Lạt
Còn sống để nhìn cái ngổn ngang?
Để thác Prenn ngào nghẹn khóc
Đồi hoang bát ngát nắng chang chang!

Trăm năm về trước, ngàn năm trước
Cũng chỗ này đây giờ biển dâu!
Chẳng trách chi người đi quá bước
Đêm đêm trời rớt giọt mưa Ngâu!

Thôi không thăm hỏi chi bè bạn
Cũng chẳng đèn nhang với mả mồ
Kìa một nghĩa trang thành phố xá
...thì mình, sống sót, nhánh xương khô...

Trần Vấn Lệ

Bạn Tôi
Đã V
ề Tới Đà Lạt

Bạn đã về tới Đà Lạt
chụp hình Con Dốc Nhà Làng
vẫn từng cấp đá ngổn ngang
vẫn là những người đi bộ...

Con dốc xẻ tim thành phố
có tên Nguyễn Biểu, tên đường
mà đó, con đường dị thường
không thể dành cho xe cộ!

Ngày xưa, Đà Lạt, xe ngựa
cũng không hề chạy đường này
thì nói làm chi thời nay
nào ai chịu dời nhà cửa?

Bạn về.  Bạn buồn.  Bạn ngó
ngôi nhà đổi chủ từ lâu
con đường lên dốc thật cao
xuống sâu như lòng địa ngục!

Đà Lạt, nơi tôi từng khóc
khi đi như những lúc về
nay bạn... thì cũng não nề
về, đi, như mây dạo phố...

Đà Lạt mà không còn nữa
mây mù, suơng bạc... thì sao?
xin bạn vén áo lên lau
giùm tôi... giùm hai con mắt!

Trời ơi tôi thuơng Đà Lạt
Nhà Làng Con Dốc Dễ Thương
Mai mốt hồn tôi hóa sương
Tôi chắc ở hoài Đà Lạt!

Trần Vấn Lệ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Nhìn Đâu Cũng Thấy Thương Đà Lạt & Bạn Tôi Đã Về Tới Đà Lạt _ Trần Vấn Lệ _ (Thơ)