Bốn mùa Đà Lạt xưa _ Việt Trang, Viên Thức & Tâm Minh _ (Văn / Thơ)

  • PDF

BỐN MÙA ĐÀ LẠT XƯA

Thuở xa xưa, trước 1975, Đà Lạt mang khí hậu ôn đới, có nhiệt độ trung bình hàng năm là 18oC, ngay cả ngày nóng nhất trong năm, vào lúc cao điểm nhiệt độ cũng chỉ khoảng 31oC. Còn nhiệt độ thấp nhất trong năm là khoảng 5oC. Ở đây mùa nắng kéo dài từ tháng Mười Một đến tháng Tư năm sau và mùa mưa từ tháng Năm đến cuối tháng Mười. Tuy quanh năm chỉ có hai mùa mưa và nắng nhưng điểm đặc biệt là ở Đà Lạt ta có thể cảm nhận được thời tiết đủ bốn mùa trong cùng một ngày, đó là lý do khơi nguồn “thi hứng” cho biết bao văn nhân, thi sĩ.

1.viettrang2.jpg - 107.34 KbVIỆT TRANG

VIỆT TRANG cảm tác ra những vần “Đường thi” phảng phất hương xưa, ghi lại đủ bốn mùa của một ngày Đà Lạt kể từ lúc trời còn tờ mờ sáng cho tới đêm khuya khi màn đêm bao phủ. Lời thơ thật đẹp. Buổi sáng sớm trời lạnh, nhiệt độ hãy còn thấp, sương mù giăng mắc khắp các núi đồi, thung lũng và bao phủ mặt hồ. Cỏ cây hoa lá đầm đìa sương mai và bắt đầu mọc mạnh, đó có khác chi là mùa Xuân rực rỡ phô sắc. VIỆT TRANG viết:

ĐÀ LẠT VÀO XUÂN

“Chim hoàng anh phổ nhạc trên cành

Đà Lạt vào xuân, xuân rất xanh

Thấp thoáng hoa đào non điểm ngọc

Long lanh nước bạc thác đan mành

Mây hồng tha thướt bay êm ả

Nắng mới xôn xao đến ngọt lành

Cảnh trí nên thơ còn giục giã

Tiếng thơ hòa điệu, nét đan thanh.”


Tới buổi trưa, mặt trời lên cao tỏa ánh sáng ra khắp nơi nơi. Thời tiết có chút nóng ấm của mùa Hạ óng ả. Nắng Đà Lạt quả thật là tuyệt đẹp. Màu nắng e ấp, từng làm hồng thêm đôi má người tình. VIỆT TRANG viết:

ĐÀ LẠT VÀO HẠ

“Vào hạ mà không một tiếng ve

Và không phượng nở điểm sơn khê

Sáng gieo giọt nắng mù sương đọng

Chiều phả làn mưa gió lạnh về

Đồi vắng thì thầm thông ngọc bích

Hồ xa mơ mộng sóng pha lê

Người ơi! Từ mấy phương trời lại

Thành phố ngàn hoa chẳng biết hè.”

 

Buổi chiều vào mùa khô, khi nắng không còn gắt lắm, mảng cỏ xanh trên đồi đang được dát vàng bằng những sợi nắng vàng óng, lung linh, mượt mà. Màu nắng thủy tinh ấy chỉ có được ở những nơi không khí trong suốt, cộng với một hậu cảnh xanh tươi cây lá như Đà Lạt. Khi mặt trời “đi ngủ sớm”, đồi núi se sắt với từng cơn gió hiu hắt. Những cơn gió nhẹ mát rượi làm cho không khí thêm phần thoáng đãng, trong lành, đó là hình tượng của mùa Thu lãng đãng. VIỆT TRANG viết:

ĐÀ LẠT VÀO THU

“Mới đó mà thu trở lại rồi

Gió bâng khuâng trải nắng thầm rơi

Mây vương núi biếc lưng chừng nhạn

Lá rụng song thưa vắng vẻ người

Sương sớm mong manh lan muộn nở

Mưa chiều lành lạnh cúc chưa cười

Thu mênh mông lắm đâu hò hẹn

Một chút buồn vơ đổi ít vui.”


Chiều Đà Lạt vào mùa khô thời vừa rực rỡ lại vừa dịu dàng với màu nắng đẹp và những áng mây trắng nõn bồng bềnh trên nền trời xanh thơ mộng. Nhưng buổi tối, vào lúc nửa khuya, nhiệt độ xuống thấp nhất, vạn vật dường như chìm đắm trong trời Đông buốt giá u buồn với màn sương giăng phủ. VIỆT TRANG cảm tác:

ĐÀ LẠT VÀO ĐÔNG

“Thu muộn vừa đi đông lại sang

Trời pha thêm nắng, gió thêm vàng

Cành đào lá rụng đang ươm nụ

Khóm liễu đêm dài đứng gội sương

Vài sợi mây lam rừng bát ngát

Đôi bờ lối mộng cỏ mơ màng

Nao nao đợi một mùa xuân mới

Chợt thoáng hương ngàn viếng thảo trang.”


Bốn mùa Đà Lạt còn được tả bởi một nhà thơ trong bộ áo nâu sồng, đó là sư VIÊN THỨC trụ trì một ngôi chùa thanh tịnh trên con đường mang tên Hoa Hồng cũ. Với “hoa tay” sẵn có, ngoài tài về “thư họa” với đường nét bay bướm sư còn nhìn bốn mùa Đà Lạt với con mắt rất thiền trong một thi tập của sư có tựa đề là “Zen Poetry” (Thơ Thiền). Với tâm tĩnh lặng, với lòng ung dung tự tại, xin hãy nhìn cảnh vật xoay vần theo quy luật “vô thường”.

Mùa Xuân, sư VIÊN THỨC ngắm cảnh vật rồi cảm tác:

Spring flowers, fragrance Dharma and the Zen clouds.

And pine forests

And the crunch of needles beneath bare feet

Green forest in the clear mind of rivers and mountains

Deep breaths of clean air…”

TÂM MINH đồng cảm nên phỏng dịch sang tiếng Việt:

"Hoa Xuân, hương Pháp, mây Thiền

Và rừng thông phủ khắp miền xanh tươi

Chân trần dạo bước thảnh thơi

Xạc xào lá dưới gót người vụn tan

Rừng xanh hiển lộ rỡ ràng

Soi dòng sông mát, phô hàng núi cao

Với tâm tĩnh lặng thanh tao

Khí trời trong sạch thở vào thật sâu…”


Mùa Xuân qua, Hạ về, rồi Thu tới, sư VIÊN THỨC viết:

The summer follows the spring

And autumn will arrive with yellow leaves.

Who may go back to the previous autumn

And pick up for me a few yellow leaves?

Or wait for the seasons to revolve

To catch them in the next fall.”

Cảm nhận được sự chuyển mùa, TÂM MINH phỏng dịch:

“Hạ về tiếp nối mùa Xuân

Thu qua lá rụng vàng sân gió lùa

Ai quay gót lại Thu xưa

Nhặt cho tôi vài lá như năm rồi?

Sang mùa người phải đợi thôi

Chờ Thu sau đón lá rơi bên thềm.”


Mùa Thu, sư VIÊN THỨC ngắm lá vàng rơi và viết:


Autumn, beautiful season in Dalat

Beautiful autumn, but there are not yellow leaves

Somewhere along the path you will find them

In the words and the mind and the white clouds

When you know its inside, you can find it anywhere.”

Cảm nhận được lời Phật dạy rằng cái “tâm” con người là quan trọng, TÂM MINH phỏng dịch ý thơ của sư:


"Mùa Thu Đà Lạt tuyệt vời

Đẹp tuy nào thấy lá rơi úa vàng

Đường trần phố núi thênh thang

Bạn tìm ra lá dễ dàng khắp nơi

Hiện trong ý, tỏ trong lời

Trong làn mây trắng trên trời nhẹ bay

Khi tâm tỏ ngộ lá này

giao_jan.2014.jpg - 80.83 KbTÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Bốn mùa Đà Lạt xưa _ Việt Trang, Viên Thức & Tâm Minh _ (Văn / Thơ)