Thơ Chúc Mai _ Chúc Mai _ (Thơ)

  • PDF

Thơ Chúc Mai
(Thi đàn Trà Sơn Đà Lạt)

 

THIÊN NHẤT PHƯƠNG (1)

 

Thiên nhất phương

Hề thiên nhất phương

Tráng sĩ ra đi quên nhớ thương

Trên lưng bạch mã vung tay kiếm

Rũ nhẹ chinh y không vấn vương

Thiên nhất phương

Hề thiên nhất phương

Tầm chín mẹ già em đảm đương

Trăng chiếu khuê phòng hề tóc rối

Khép kín phòng khuê e phai hương

Thiên nhất phương

Hề thiên nhất phương

Xót chốn sa trường anh gió sương

Lệ nến canh khuya hề chiếc bóng

Đan áo cho chàng đan nhớ thương

Thiên nhất phương

Hề thiên nhất phương

Vó câu dừng bước chùng dây cương

Trăng dãi vườn dâu hề hai đứa

Vai sánh vai cạn chén quỳnh tương


(Đà Lạt 1958)

THIÊN NHẤT PHƯƠNG (2)

 

-một ngày ta quen nhau

-một thời ta có nhau

-một thời ta mất nhau

mang mang sầu

tóc điểm sương

bạch hạc triều dương

ta nhất phương

tìm anh

tôi tìm khắp thiên đường

chờ anh mòn lối cỏ

trúc gầy lọt gió – gió đi đâu

mặt hồ sương trải mờ bóng nhạn

núi cao mây trắng phủ bạc đầu

nát ruột Đỗ quyên

canh khuya lệ nến

nhạn lẻ trong sương

tình không vào cuộc vô thường

thì xin phong kín thiên đường riêng ta!

 

(Đà Lạt 1963)

THIÊN NHẤT PHƯƠNG (3)

 

Phố núi nhạt nhoà sương

Người độc hành nhất phương

Chuông chùa xa vọng tiếng

Tình ta gởi khói hương

 

(Đà Lạt 1964)


Chúc Mai

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Thơ Chúc Mai _ Chúc Mai _ (Thơ)