Dốc Nhà Làng _ Tâm Minh Ngô Tằng Giao _ (Văn / Hồi ký)

  • PDF

Image result for doc nha lang da lat

DỐC NHÀ LÀNG


T
hành phố Đà Lạt không nằm trên một mặt bằng đồng nhất như ta thường gặp ở các thành phố vùng đồng bằng. Thành phố được xây dựng thành tầng, thành lớp trên những quả đồi nhấp nhô ở những độ cao khác nhau. Trừ một số ít đoạn đường thẳng còn đi ô tô trong thành phố du khách có cảm giác như đi dạo trong công viên vì đường phố quanh co, vòng lên lộn xuống.

Từ hồ Xuân Hương có thể coi là đáy thung lũng chạy dài vào trung tâm thành phố, các đường phố, các dãy nhà, các tòa biệt thự cứ xa dần, cao dần, càng xa càng cao. Du khách muốn chuyển đường nhanh từ dãy phố nọ sang dãy phố kia ở tầng cao chỉ có cách đi bộ và leo những bậc thang xây bằng đá, leo những con dốc.

Những con dốc, những khúc quanh đón gót thi nhân lên xuống biết bao lần, quá thân thuộc, khiến nhà thơ CAM LĨNH (Thái Em) khó quên mà phải đặt bút viết bài Ai lên Hoàng Diệu”:

“Ai lên Hoàng Diệu nhắn nhe cùng

Đường ấy và ta quá mặn nồng

Đã lắm đi về trong nắng hạ

Lại nhiều lặn lội giữa mưa đông

Những con dốc ngược đều quen bước

Mấy khúc quanh co vẫn thuộc lòng

Xa vắng lâu rồi không ghé tới

Nhớ người, nhớ cảnh, nhớ tình chung.”

Những con dốc thơ mộng từng đưa đón bước chân những kẻ yêu nhau quấn quít trong men tình nồng ấm giữa trời giá lạnh. Dốc đưa lên khu chợ Hòa Bình tại trung tâm thành phố, dốc đưa lên qua Đồi Cù dẫn tới Viện Đại Học Đà Lạt, dốc đưa lên rạp chiếu bóng Ngọc Lan và biết bao con dốc không tên khác…

Một trong những con dốc bất ngờ được nhiều người nhắc tới là con dốc “Nhà Làng” đưa người đi tắt từ khu Hòa Bình xuống phía khách sạn Cẩm Đô đường Phan Đình Phùng. Nơi đây đã hội tụ một số người yêu văn thơ tự xưng là nhóm Trà Sơn, ngay nơi quán “Ngọc Trâm”, một quán nhỏ cất ven đường dốc bên vườn hoa lan thơm ngát vị Thiền. Cạnh vườn hoa là hiên “Duyệt Ứng” chất chứa bao sách vở văn chương, thi phú.

Hãy nghe nhà thơ VIỆT TRANG giới thiệu đôi nét về chốn này:

“Giờ đây, Dalat cùng ta vui chân xuôi về một con đường quê huyền sử, nép bình yên bên lòng thành phố. Con đường thoai thoải đi lên, nghiêng nghiêng chảy xuống, có đá ngủ triệu năm, có hoa Trạng Nguyên hồng lên chào đón. Con đường còn mang tên một danh nhân ái quốc Việt Nam - Nguyễn Biểu - dài sâu hun hút, chưa tròn trăm thước rộng vừa sải tay người mà thế nhân lại chưa đi trọn cuộc đời đạo hạnh.

Con đường còn mang tên Dốc Nhà Làng, không vương gió bụi, không có ngựa xe qua mà bồng bềnh sương khói. Con đường đưa dần ta vào huyền thoại, ngược lên 4.000 năm lịch sử vinh quang để bắt gặp hình dáng quê hương nguyên thủy. Mai chiều, bốn mùa qua lại, thân thuộc với đường xưa, ta bồi hồi, hơn một lần gởi gắm ít nhiều tâm sự.”

Thư sinh LAN HINH (Nguyễn Ngọc Dĩnh), chủ nhân quán “Ngọc Trâm” và hiên “Duyệt Ứng”, với tâm hồn lãng mạn, với tình cảm tha thiết, khó quên những buổi họp mặt của mình cùng các thi hữu vong niên lai rai bên chén rượu đưa cay gợi hứng nên cũng hạ bút viết bài thơ “Dốc Nhà  Làng:

Cái tên gần gũi - Dốc Nhà Làng

Nối tiếp xưa nay những bậc thang

Ngõ sâu ẩm thấp đong dâu bể

Thành dựng rêu phong dãi nắng sương

Nhịp đời chồng chất trong bình dị

Mạch sống khơi trào giữa luyến thương

Trăm hướng nằm trong lòng phố nhỏ

Rộn ràng nhịp gót gõ trên đường.”

Nhà thơ TÂM MINH ghé thăm vườn hoa lan, cùng chủ quán gật gù nhấp chén “mai quế lộ”. Hơi men nồng nàn. Thi hứng tuôn trào. Thầm nghĩ trước khi phải rời Đà Lạt quá đỗi thân thương này để dấn bước vào con đường viễn du biển sóng chập chùng vô định có lẽ phải viết “tặng lại ít vần thơ” chứ! Giấy bút sẵn đó. Bài thơ làm để tặng quán. Bài thơ cuối cùng làm tại Đà Lạt. Mà nghe sao như những lời ngậm ngùi nhỏ lệ từ biệt thành phố cao nguyên yêu dấu! Bài thơ mang tên “Dừng chân quán nhỏ” (1-1988):

“Ngọc Trâm quán nhỏ xinh xinh

Cỏ cây hoa lá diễm tình điểm trang

Ẩn mình bên dốc Nhà Làng

Lặng nhìn nhân thế rộn ràng ngược xuôi

Dòng đời trôi nổi buồn vui

Đá mòn in dấu đầy vơi nỗi niềm

Sang mùa mưa nắng vương thềm

Lao xao gió thổi, êm đềm sương bay.

Lãng du ghé quán một ngày

Khách thơ lưu tặng tỉnh say đôi vần

Rồi mai tiếp bước chân trần

Đường đời vạn nẻo trắng ngần bóng mây

Cười pha lê vỡ phút giây

Tình thơ bàng bạc, hao gầy nhớ nhung.”

Thi hữu cao niên CAM LĨNH cũng nhiều dịp tản bộ lên xuống những bậc đá của con dốc, đi ngang qua quán “Ngọc Trâm”, ghé vườn hoa lan và hiên thơ “Duyệt Ứng” nên cũng cảm hứng đặt bút viết bài thơ mang tên “Dốc Nhà Làng” để gửi gắm ít nhiều tâm sự đồng cảm của mình:

“Mỗi bước cho hay mỗi ý dè

Thị thành mà cũng có đường quê

Sáng chiều không ngớt người qua lại

Hôm sớm nào in dấu ngựa xe.

Nắng khó hong khô lòng sỏi đá

Mưa nào ngập được lối đi về

Từ lâu chân chửa mòn con dốc

Tiện ngõ ngang qua ghé bạn bè.”

Thư sinh LAN HINH lòng luôn tràn thi hứng bèn xin phép “họa vận” bài thơ trên theo cung cách xướng họa của Đường thi để đáp lễ vị trưởng thượng (1989):

Lối đá đường quanh há dặt dè

Nhà Làng thân thiết ủ lòng quê

Kìa nơi ngun ngút hồn lau cỏ

Đâu cảnh xô bồ bóng ngựa xe

Ngõ cũ chứa chan niềm hẹn ước

Tình xưa ăm ắp lối đi về

Dốc ơi! Xin gửi lời đa tạ

Đưa đón giùm ta những bạn bè.”

Nhưng rồi cũng đến một ngày, ngày thư sinh chủ nhân phải rời con dốc “Nhà Làng”, rời xa thành phố Đà Lạt. Một khách thơ cao niên ghé quán, cảnh cũ còn đấy, nào thấy người xưa, ngậm ngùi viết tặng lại ít vần thơ bằng chữ Hán.

Nhà thơ TRẦN VẤN LỆ cảm khái phỏng dịch thành bài thơ mang tên “Cảm xúc khi đi qua dốc Nhà Làng”:

“Chiều xuống. Hoàng hôn. Ngang Duyệt Ứng

Hiên xưa, chủ cũ, những năm nào…

Ai thăm từng để niềm vui lại

Ta ghé bây giờ thương nhớ sao!

Lá rụng đầy sân che hết đất

Then cài kín cửa nắng đi đâu?

Trước thềm, vẫn đó: hòn Non Bộ

Rời rạc mây trời, thấy muốn đau!”

(Trích tác phẩm "ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ"
của Tâm Minh Ngô Tằng Giao)

1.viettrang1.jpg - 41.25 Kb Việt Trang 1.giao.jpg - 330.52 KbTâm Minh

Bạn đang theo dõi trang: Văn Hồi Ký Dốc Nhà Làng _ Tâm Minh Ngô Tằng Giao _ (Văn / Hồi ký)