Thơ về Đà Lạt _ Trần Vấn Lệ _ (Thơ)

  • PDF

Image result for doc nha lang

Dốc Nhà Làng Đà Lạt
Chưa có nơi nào như Việt Nam
Giữa trung tâm Phố có Nhà Làng!
Đây nơi ngày trước bà con họp
Đó chỗ hôm nay gặp ngỡ ngàng!
Tứ tán, tại sao đời tứ tán?
Tan hoang, đau chớ cảnh tan hoang!
Cúi đầu đếm mỗi tầng tam cấp
Không biểu mà ai cũng xếp hàng...
*
Nhiều người đến Đà Lạt / không mấy người biết đây - con đường giữa suơng mây / có bảng tên Nguyễn Biểu...

Người đi tay đưa, níu / bờ vách đá mà đi...Giữa thành phố hào huê, có con đường đi bộ, một con đường rất nhỏ / chỉ vừa hai người thôi...hai bên đường, những ngôi - những ngôi nhà rất nhỏ...không nhỏ bằng con thỏ / mà nhỏ bằng con voi!

​Người đi trong niềm vui:  sắp tới Nhà Làng nhé!  Lịch sử Đà Lạt kể:  đây, chỗ họp người dân / giữa cao nguyên Lâm Viên, cái thời mở bờ cõi; chỗ ông Trưởng Làng nói / bà con mình thương nhau, kẻ trước và người sau / dựng xây Đà Lạt đẹp...

Đà Lạt:  Thành Phố đẹp / có con đường khép nép / không xe cộ lăng xăng...chỉ có người, người dân / cùng một tâm thánh thiện, từng bước chân bịn rịn / hoa thạch thảo bám tường - những bức tường phong suơng / thương đời người khổ cực!

...và chúng ta hạnh phúc / khi nhắc chuyện ngày xưa...một Đà Lạt trong mơ...một Đà Lạt huyền thoại!  Ai lên Đà Lạt hái một nhánh đào cũng hôn...

Kìa người Mẹ hôn con!  Kìa người Chồng hôn Vợ!  Đà Lạt có duyên nợ / buộc ràng người trái tim!  Kìa, ngó những con chim / bước theo người lẩm đẩm, chúng nói như căn dặn:  "Đừng phá nhé rừng thông! Đừng quên ơn Tổ Tông / đến đây để lại máu, đến đây để lại Đạo - Cái Đạo Sống Làm Người!".

Ai lên Đà Lạt chơi / về, viết thư thăm nhé.  Và cho tôi đọc ké:  Đà Lạt Yêu Quý Ơi...

Trần Vấn Lệ

Loanh Quanh Đà Lạt


Bạn mình về Đà Lạt, loanh quanh Đà Lạt thôi.

Cũng tại mình xa rồi, không đi chơi cùng bạn...

Bạn ở thuê khách sạn.  Bạn lang thang trong rừng.  Rừng còn mà bớt thông, người ta trồng cây khác, trồng cả ngay con thác, trồng cả ngay trên đồi...

Bạn mình kiếm chỗ ngồi ngó hoa quỳ mùa mới.  Nắng mùa Xuân chói lọi trong lòng bạn mình buồn!
*
Bạn chỉ viết vài hàng gửi mình xa thẳm thẳm.

Mình yêu thương bạn lắm.  Đọc thư bạn...Buồn.  Buồn.

Với mình, nhắc Quê Huơng chỉ còn giọt nước mắt.

Đà Lạt nhiều con thác, thác nào cũng Biệt Ly!

Ôi những dấu chân đi của người mình yêu quý  Cỏ hoài xanh chung thủy.  Hoa quỳ vàng thiên thu...
*
Người xưa nói "Thư Từ".  Mình hồi âm chan chứa.  Một lời mình có ngỏ...cũng là lời xa xăm!  Bạn coi như loanh quanh trong lòng mình rồi đó!

Thư là Từ, thiệt hả?

Thư là Từ, thiệt hông?

Hỡi má ai hồng hồng...

Hỡi hoa đào đang nở!

Trần Vấn Lệ


Thác Prenn

Đêm qua tôi nằm mơ...thấy mình tự nhiên khóc.  Chắc mình Vô-Tổ-Quốc?  Chắc mình Vô-Quốc-Gia?

Mình ở nước người ta / đã ba mươi năm chẵn...hai bàn tay vẫn trắng, không địa chỉ đâu bền...

Thay đổi hoài cũng quên / những nơi mình ở cũ.  Nhiều khi cũng tại rượu / làm mình quên tèm lem!

Ôi rượu và anh em!  Ôi anh em và rượu!  Nhiều người đi-tay-níu-tay-người-dưng rồi rời...

Mỗi đứa một phận đời, ngậm cười là vĩnh biệt...Đêm qua tôi không biết / tại sao mình khóc ngon!

*
Không biết!  Nói, dễ thương!  Không nói, buồn lắm nhỉ?  Con trăng ngoài hiên xế / thì giọt lệ mới khô...

Tôi thức dậy...làm thơ / nhớ nhung người yêu dấu...hình như tôi cố bấu / hay víu một bàn tay?

Hình như có ngày mai...và ngày mai sắp hiện?  Rồi con trăng mất biến, tôi còn nghe tiếng lòng...

...và mặt trời phương Đông...

...và má hồng ai đó...

Ôi con trăng mờ tỏ, tiếng lòng tôi rưng rưng...

Dọc đường xưa, Đà Lạt / tôi có nghe tiếng thác / rưng rưng như tiếng tim.  Thác đó, thác Prenn...

Tôi gọi em em em...Tôi nghe rừng núi gió...

Trần Vấn Lệ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Thơ về Đà Lạt _ Trần Vấn Lệ _ (Thơ)