Giọng hát năm xưa _ Nguyễn Đức Nam _ (Văn / Youtube / Nhạc)

  • PDF

GIỌNG HÁT NĂM XƯA

Thơ: Hoàng Anh Tuấn

Nhạc: Nguyễn Đức Nam

Ca sĩ: Nguyên Khang

Nguyên đã không nhận ra nàng, người nghệ-sĩ có giọng ca ấm êm, mượt mà ấy. Trên bục cao, trong y-phục hoàn toàn mầu đen, nàng nổi bật trong cái ánh sáng chói chang của một giảng-đường thuộc trung-tâm Luật-khoa , Ðại-học George Mason. (Có rất nhiều nghệ-sĩ đã sợ hãi thứ ánh sáng sỗ sàng, trơ trẽn đó vì nó là một thứ ánh sáng của những lớp học , của những giờ nghe giảng dậy, của những bài nói chuyện dài, dai và dở của những người cứ cho rằng phải nói nhiều mới là giỏi, là hay.)
Nguyên chợt thoáng nhớ tiếng hát ấy, tiếng hát có lẽ ẩn trong tiềm-thức hay ở trong một giấc mơ nào đó. Khuôn mặt nàng có nét quen thuộc của những tháng ngày bềnh bồng, hồn nhiên , tươi vui, rực rỡ của Ðà-Lạt, của một thành-phố mà Nguyên đã biết yêu, và Nguyên sẽ nhớ suốt đời.
Ðà-Lạt vào những năm tháng ấy có Khánh-Ly hát ở Night Club, có Hoàng Anh-Tuấn làm Giám-Ðốc Ðài Phát Thanh, có Trần Ðại làm Giáo sư tại Ðại Học Ðalat, có Nguyễn Thanh Trang dậy văn-hóa tại trường Võ Bị Quốc Gia, có Vi-Khuê làm Hiệu Trưởng một trường Trung-Học tư, có Trần Vấn Lệ và Hà Mai Phương dậy học cùng với Nguyên tại trường Trung Học Quang Trung của Hiệu-Trưởng Nguyễn Văn Thành, tự Thành-Bắp-Xú, có Ngô Tằng Giao hành nghề “thầy cãi”, lái xe traction số NT, lượn lên lượn xuống khu Hòa Bình, có Phạm Thanh-Thư làm Nghị –viên của Hội Ðồng Thành Phố.

Nguyên là một sĩ-quan cấp úy, rất nghèo nên phải đi dậy học thêm để có tiền cà-phê-cà-pháo. Hiệu-Trưởng Nguyễn văn Thành đã từng đọc văn Nguyên trên các báo, trước khi Nguyên nhập ngũ , nên đã mời Nguyên làm Giáo- Sư Việt Văn cho lớp Ðệ Nhị. Học sinh lớp Ðệ Nhị thường thường là 16, 17 tuổi. Có những cô nữ sinh đang tuổi dậy thì , đẹp thật ngây thơ nhưng cũng thật quyến rũ làm ông Thầy trẻ nhiều lúc phải ngơ ngẩn. Tôi được quân-đội cấp cho một phòng nhỏ trong một biệt thự trên đường Pasteur nhưng đã bị địch quân bắn sập trong những ngày đầu xuân Mậu Thân 1968 nên phải ở nhờ lầu dưới của ông Trưởng Khu Công Chánh Nguyễn Xuân Mộng.
Vào những ngày cuối năm, nàng và em gái thường đi xe hơi đến nhà ông Trưởng Khu Công Chánh , gửi cho tôi một ít mứt,ít hạt dưa và mấy cái bánh chưng. Thường thường bà Trưởng khu đợi tôi về , đón tôi tại nhà để xe, đưa cho tôi những món quà Tết ấy với nụ cười và ánh mắt rất tinh nghịch:
-“ Trung Úy tốt số quá, được hai tiểu-thư con ông Trưởng Ty Ngân Khố đến tặng quà thế này thì còn gì bằng!”
Vâng, tôi biết là tôi tốt số lắm vì thực sự, tôi được hai chị em nàng coi tôi như một người anh. Tôi biết nàng đã có một phi công, mỗi lần lên Ðà-Lạt đều trồng cây si trước ty Ngân Khố.
Tôi biết em nàng đang làm cho một người bạn văn-nghệ của tôi mê mệt. Ðã mấy lần tôi đã phải xin phép cha mẹ nàng, đưa em nàng đi chơi, sau đó đưa em nàng đến nhà Thủy Tạ để bạn tôi được gặp. Tôi biết tôi chỉ là một người anh, một người bạn. Có lẽ nhờ vậy mà tình đó bền mãi,đẹp mãi ?
Hồi ấy, nàng thích hát , nàng thường hát cho những buổi văn-nghê Bùi Thị Xuân. Tôi không ngờ hôm nay nàng lại có tiếng hát tuyệt vời ấy. Tiếng hát ấy làm tôi bồi hồi xao xuyến, làm tôi nhớ đến những ngày vui, những khung trời kỷ-niệm có Huyền-Châu, Huyền-Anh, có Ngọc-Châu, có Hòa, có Dung, có Hiền, có Ðào, có Yvonne, có Nicole, có Quang-Thụy,  các bạn học trẻ tuổi ở Chính-Trị Kinh-Doanh, có Phạm Ngọc Cung với tiếng clarinette nhức tim và tiếng dương cầm rồn rập trong những đêm họp mặt tưởng như không bao giờ tàn.
Trên bục cao, Tạ Mạnh Chuyền mới giới thiệu tên nàng. Nàng - giờ đây là ca sĩ Huyền Châu – đang trình bầy bản nhạc Sérénade de Schubert, một bản nhạc đã làm hồn tôi ngây ngất từ thưở xa xưa, từ thưở còn học Văn Khoa, tối tối theo Lê Nguyên Hải đến Tự Do, nghe Lệ Thu hát bài ca ấy để về nhà ngây ngất suốt đêm thâu.

Chiều buồn nhẹ xuống đời,người tình tìm đến người, thấy run run trong ngày phai..
Chiều nay lỡ ghé môi trên mi sầu,ru người qua chốn thương đau

 

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Giọng hát năm xưa _ Nguyễn Đức Nam _ (Văn / Youtube / Nhạc)