Thơ Xuân Đà Lạt _ (Sưu tầm) _ (Thơ)

  • PDF

THƠ XUÂN ĐÀ LẠT

 

DALAT VÀO XUÂN

Chim hoàng oanh phổ nhạc trên cành
Dalat vào xuân xuân rất xanh
Thấp thoáng hoa đào non điểm ngọc
Long lanh suối bạc nước đan mành
Mây hồng tha thướt bay êm ả
Nắng mới xôn xao đến ngọt lành
Cảnh trí nên thơ còn giục giã
Tiếng thơ hoà điệu nét đan thanh.

Việt Trang
(Phạm Gia Triếp)

AI CÀI THƠ BÊN CỬA

Mỗi năm hoa đào nở
Lại nhớ Đà Lạt xưa
Những bài thơ bài thơ
Ai cài bên cửa sổ…

Đường Nguyễn Du hoa nở
Ai vẫn đi về thăm
Dẫu chiều mưa âm thầm
Dẫu rừng câm tiếng gió

Những mùa Xuân tuổi nhỏ
Tôi nhìn trời bâng khuâng
Đám mây xa bỗng gần
Mà tình yêu diệu vợi …

Những mùa Xuân chờ đợi
Rồi thôi rồi thôi xa!
Đường Nguyễn Du rụng rời
Hoa đào bay tơi tả

Bây giờ trên quê lạ
Hoa đào hoa đào rơi
Hoa bay chẳng thấy người
Lén cài thơ bên cửa!

Ôi mùa Xuân muôn thuở
Vẫn còn nhớ nôn nao
Đời. Một giấc chiêm bao
Thơ. Tiếng chào đẫm lệ!

Vi Khuê
(Trần Trinh Thuận)

TẾT VUI

Ôi chao đã Tết, Tết là vui
Mong mỏi bao lâu, cảm tạ Trời!
Cầm cái lược vờn hoa mới nở
Vòng tay giữ chặt, mộng không rơi!
Lòng vui cứ muốn Xuân muôn thuở
Mắt chớp nào hay tuổi nửa vời!
Mở bánh chưng nhìn vuông vức đất
Ngó ra biển cũ, biển trùng khơi...


HUỆ THU

XUÂN NÀY ĐẾN - NHỚ XUÂN XƯA

Mỗi mùa xuân đến hoa đào nở
Đà Lạt năm xưa vẫn nhớ hoài
Tết đến muôn hoa đầy phố, chợ
Ly, cúc, hồng, đào ươm nắng mai

Du khách ngàn phương đến ghé thăm
Trăm hoa đua nở đón xuân về
Những tà áo mới khoe sắc thắm
Tiếng guốc khua vang rộn vỉa hè

Ngày ngày pháo nổ vui đường phố
Già, trẻ hân hoan khắp mọi nhà
Duy Tân, Minh Mạng nhiều xe cộ
Xuân Hương, Thủy Tạ lắm người qua

Đồi Cù réo gọi vi vu gió
Cánh én tung bay tận cuối trời
Trời xanh, mây trắng mùa xuân tới
Bướm lượn, vờn hoa - cũng đợi chờ

Cam Ly thác chảy rền vang tiếng
Hò hẹn xa rồi vẫn nhớ ghi
Tình yêu ngày ấy sao miên viễn
Kỷ niệm sao đành khúc “ Biệt Ly”

Đà-Lạt bây giờ dẫu khác xưa
Bao năm xa cách vẫn mong chờ
Mùa xuân năm ấy không còn nữa
Sớm hẹn ngày về như ước mơ!

Trần Đại Bản
(Xuân 2021)

TÂM THƠ

Mặt Trời chiều sắp lặn rồi 
Thân ta mang nặng tuổi đời mùa Đông
Con tim, nước lớn, nước ròng.
Thân như chiếc lá úa vàng mùa Thu
Chờ cơn gió Hạ Vô Ưu
Rơi theo chiếc lá bên bờ tử sinh
Nợ Trần chưa trả mùa Xuân
TÂM, ghi tạc dạ, đáp, đền tái sinh.
Trọn đời một kiếp u minh
Bốn mùa khép lại chân tình Thê Nhi***

Anh Tâm
(Trần Công Phấn)
(San Ramon, mùa Covid 20)

TẾT

Hết năm là Tết, Tết là vui
Ba bữa ngày Xuân chuyện đất trời...
Cái lạnh mùa Đông buông đã rụng
Niềm mơ muôn thuở giữ không rơi
Chỉ thương ai đó đời lang bạt
Rất tiếc người kia mộng nửa vời...
Khoảnh khắc thời gian dù chớp mắt
Con thuyền định mệnh mấy trùng khơi!

TRẦN VẤN LỆ

XUÂN THA HƯƠNG NHỚ ĐÀ LẠT

Nhìn cánh chim bay khuất cuối trời
Khiến lòng ly khách thấy chơi vơi
Mơ về quê cũ thêm nhung nhớ
Nghĩ đến người xưa luống ngậm ngùi,
Đào thắm mừng Xuân nay vắng bóng
Pháo vui đón Tết đã xa khơi
Chập chùng đất lạ mờ nhân ảnh
Tuyết lạnh bên song lặng lẽ rơi!

Tâm Minh
(Ngô Tằng Giao)

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tạp Ghi Thơ Xuân Đà Lạt _ (Sưu tầm) _ (Thơ)