Thơ Anh Tâm Trần Công Phấn _ Sưu Tầm _ (Thơ)

  • PDF

TÓC MAI QUYỆN LẤY CỎ BỒNG

Trở về tìm dấu lưu niên

Tuổi xanh xưa đã ngả nghiêng mất rồi

Còn đâu thảm cỏ em ngồi

Bước chân chim sẻ, bờ môi diễm kiều

Chỗ nằm hoa dại tịch liêu

Con đường hò hẹn, dáng chiều thướt tha

Lá còn ướt giọt sương khuya

Mây mù phủ kín say sưa giấc nồng

Tóc mai quyện lấy cỏ bồng

Tuổi xuân đón những nụ hồng nguyên trinh

Đa Thành vẫn ngọn đồi xinh

Hồ Xuân Hương vắng bóng hình cố nhân

Tha hương lòng những bâng khuâng

ANH TÂM

LOẠN CỐ ĐÔ

Tôi viết bài thơ về thăm xứ Huế

Giọng Nam Bình không vọng bến Hương Giang,

Mái tóc thề thôi đợi, chuyến đò ngang,

Nghiêng vành nón bài thơ buồn e ấp,

Bến Da Hội, khách có còn tấp nập

Em về đâu, cầu gãy một nhịp rồi,

Lửa đạn thù thiêu rụi cố đô tôi,

Mùa Xuân mới, mùa Xuân đầy lửa khói

Khói lửa ngập trời, quê Mẹ tàn điêu,

Những mái đầu xanh, khăn trắng chít nhiều

Tang của Quê Hương, tang chung đất Mẹ

Khúc ruột miền Trung, bốn mùa nứt nẻ,

Gió bấc, mưa phùn, nước mạn đồng khô,

Đất hẹp, người đông, lớp lớp xây mồ,

Muôn vạn đau thương bao trùm xứ Huế,

Thành quách, đền đài, qua bao thế hệ,

Có còn nghe chuông Thiên Mụ ngân đưa,

Gà eo óc Thọ Xương vang tiếng gáy,

Thôn Vĩ Dạ nhà em còn hay cháy,

Chạy về đâu giữa buổi loạn cố đô,

Phú Vân Lâu mây trắng phủ mầu cờ,

Buồn e ấp nghẹn câu kinh Bảo Quốc

Chợ Đông Ba sáng không còn sầm uất,

Núi Ngự Bình vẫn giữ nét oai kiêu,

Ngược bến Hương Giang, sóng nước diễm kiều,

Quê Mẹ tàn điêu, ghi nhiều chiến tích.

ANH TÂM

(Viết cho HUẾ Mậu Thân 68)

ANH TÂM TRẦN CÔNG PHẤN (Đà Lạt)

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Thơ Anh Tâm Trần Công Phấn _ Sưu Tầm _ (Thơ)