Mối Tình Xa Xưa _ Khánh Lan _ (Văn / Truyện)

  • PDF

Mối tình xa xưa

Từ năm năm nay, cứ mỗi buổi sáng, bà Thảo có thói quen lăn chiếc xe lăn đến gần bên cửa sổ ngoài hành lang của The Heaven Land Nursing Home, rồi dừng lại ở đó trước khi cúi xuống và với tay cẩn thận khóa cái thắng của chiếc xe lăn.  Đoạn bà chậm chạp mở quyển sách đang cầm trên tay, hững hờ lật từng trang giấy, bỗng dưng bà dừng tay lại nơi giữa quyển sách, nhìn chăn chú vào một tấm ảnh. Xong bà với tay, run rẩy cầm tấm ảnh đưa gần lên mắt như thể vừa tìm được một hình bóng thân yêu trong ấy. Vài phút lặng lẽ trôi qua, bà đưa tấm ảnh lên môi, hôn nhẹ lên bề mặt của tấm ảnh cũ kỹ, rồi từ từ để trở lại vị trí cũ, bà đặt nhẹ bàn tay lên trên như sợ nó rớt xuống đất, song bà đưa mắt nhìn qua khung cửa nhỏ trước mặt, buông tiếng thở dài...

Ngoài kia, qua khung cửa hẹp, cánh đồng xanh mướt màu mạ mới mổi bật dưới bầu trời trong xanh của buổi sáng mùa xuân, xa xa, những đàn cò trắng đang bay lượn tung tăng tìm mồi, đùa giỡn tạo nên một bức tranh cảnh đồng quê tuyệt đẹp. Bà Thảo lẩm bẩm một mình.

-  Ôi, đẹp quá. Thật là một tuyệt tác phẩm.

Khu dưỡng đường hoàn toàn chìm trong yên lặng, những cơn gió nhè nhẹ thoảng qua từ song cửa sổ khiến bà cảm thấy dễ chịu.  Bà từ từ nhắm mắt lại, mơ màng như đang bước vào trong giấc mộng. Có lẽ, cuốn phim dĩ vãng đang chầm chậm quay lại trong ký ức của bà, những tháng năm đong đầy kỷ niệm của hơn 50 năm về trước, cái ngày mà bà bắt đầu chớm biết thế nào là thương nhớ một người, thế nào là sự rung động của trái tim. Mở đầu cho một mối tình thơ dại...

...Ðầu xuân năm ấy, cũng vào một ngày thanh tịnh như buổi chiều nay, trên cánh đồng nặng chĩu những bông lúa vàng quê Ngoại, Thảo bước đi lặng lẽ trên bờ đê bên chú Khải, cả hai cùng yên lặng như đang theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.  Thấp thoáng xa xa, một số nông dân đang tíu tít, bận bịu với công việc của đầu mùa gặt, kẻ đổ lúa, người đập chầy, nhịp nhàng và đều đặn như một bản nhạc dân ca.  Thỉnh thoảng một vài câu vọng cổ vang lên từ các bác nông phu, đi theo sau những tiếng cười trong trẻo của các cô thôn nữ, tạo nên một khung cảnh yên vui của một đất nước thanh bình.

-  Thảo đang nghĩ gì thế?

Câu hỏi của chú Khải khiến Thảo giật mình quay lại.  Tim Thảo đập dồn đập như muốn bung ra khỏi lồng ngực, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên Thảo đi bên cạnh chú Khải.   Nhưng sao lạ quá, lần này cái cảm giác bẽn lẽn, e thẹn lại bao quanh tâm hồn nàng.  Thảo có cảm giác nóng ran hai bên má, nàng hơi cúi mặt để tránh ánh mắt của chú Khải đang nhìn mình chăm chăm, rồi lí nhí trả lời trong miệng.

-  Dạ không, Thảo không nghĩ gì cả.

Thảo nghe tiếng chú Khải cười rất nhẹ...như chế nhạo.

-  Thật chứ? Thế, Thảo có muốn biết là chú đang nghĩ gì không?

Thảo không trả lời, nàng chỉ lắc đầu nhè nhẹ.  Cả hai cùng im lặng đi bên nhau.  Thảo nghĩ, chắc chú Khải cũng nhận thấy hôm nay thái độ kỳ cục của Thảo khác hẳn những lần trước chăng?  Giọng chú Khải nổi lên, nghe rất nhẹ, ấm và theo sau là một tiếng thở dài nho nhỏ như ngập ngừng.

-  Chú đang mơ, giá chú gặp được Thảo 20 năm về trước.

Thế rồi sau ngày ấy, chú Khải đi biền biệt không về thăm gia đình Thảo nữa và cũng từ ngày ấy, chú Khải đã để lại trong tim Thảo một nỗi nhớ nhung khôn nguôi hình bóng một người...

…Ba năm sau, Thảo thi đậu tú tài toàn phần và hình bóng của chú Khải cũng đã phai lạt dần trong tâm trí Thảo. Thảo nay đã lớn và trở thành một cô thiếu nữ trong lứa tuổi thanh xuân, hồn nhiên, tự tin và yêu đời. Phần thưởng cho Thảo, bố mẹ cho Thảo lên Đà Lạt nghỉ mát vài tháng trước khi chuẩn bị đi du học bên Pháp và để bảo đảm cho sự an toàn cho cô con gái rượu, bố mẹ đã cẩn thận gởi nàng cho một gia đình người bạn thân, bác Bính, trước khi trở về Saigon và không quên dặn dò trăm chuyện.

Nhưng việc ấy không làm cho Thảo bực bội vì trong tâm trí nàng đang tràn nhập niềm vui. Phải, không vui sao được, bắt đầu từ hôm nay, mình được tự do. Thảo có cảm giác như mình "người lớn" hẳn lên nhất là được tự quyết định vài chuyện mà không phải giải thích dài dòng với mẹ, chỉ nghĩ như thế cũng đủ làm cho Thảo cảm thấy sung sướng, chẳng khác gì đây là cơ hội giúp nàng vượt qua khỏi "Khung cửa hẹp" của cuộc đời mình. Ngày hôm sau, nàng mặc áo khoác mầu hồng nhạt và quàng thêm chiếc khăn quàng mầu xám lên cổ, rồi sách bóp tung tăng ra phố.

Mặc dù đã bao năm rời xa thành phố sương mù nhưng Thảo vẫn nhớ như in những con đường dốc thoai thoải trơn trượt, những bậc thang bằng đá từ thung lũng lên con đường chính. Thảo thả bộ từ Café Thủy Tạ Hồ Xuân Hương lên khu Hoà Bình, từ chợ Hoà Bình đi băng qua sân Cù (hay Đồi Cù) hướng về trường Lycée Yersin là nhà thờ chính tòa Ðà Lạt, Thánh Nicolas Bari. Giáo đường này còn được gọi là nhà thờ Con Gà vì trên đỉnh tháp chuông có hình con gà, đây là nhà thờ lớn nhất Đà Lạt do Giám mục địa phương quản nhiệm và cũng là một trong những công trình kiến trúc đẹp, trang nhiêm tiêu biểu và cổ xưa nhất của Ðà Lạt do người Pháp để lại. Ðồi Cù, nằm giữa trung tâm thành phố Đà Lạt bên cạnh Hồ Xuân Hương, Đồi Cù và Hồ Xuân Hương được xem là những biểu tượng không thể thiếu khi nhắc đến Đà Lạt. Đồi Cù Đà Lạt dưới thời toàn quyền Paul Doumer vẫn còn rất hoang sơ và chưa có một công trình nào thực sự phát triển cho đến khi dưới thời toàn quyền Jean Decoux, khi một kiến trúc sư người Pháp Lagisquet đã thiết kế biến Đồi Cù thành một thắng cảnh, một địa danh, một vẻ đẹp đặc trưng của thành phố Đà Lạt, nơi đã đem lại cho những khách thưởng ngoạn một thành phố Đà Lạt thơ mộng, một phong cảnh hữu tình và một thiên nhiên thoáng mát.

Thảo đi băng qua thảm cỏ xanh ngắt của Ðồi Cù, rồi dừng chân lại nghỉ mệt dưới hàng thông cao vun vút, đưa mắt ngắn nhìn dẫy núi xa ra, nàng nghĩ, "Thật là một phong cảnh hữu tình". Song Thảo ngả hẳn người xuống thảm cỏ xanh mầu lá mạ và êm như nhung, nàng nhằm mắt lại để tận hưởng những giây phút an bình trong tâm hồn.  Những vệt nắng ấm len lỏi qua những khe hở của nhánh thông, nhảy múa, đùa vui trên da thịt Thảo. Thỉnh thoảng, những cơn gió nhè nhẹ mát rượi thổi ngang qua mang theo mùi thơm của lá thông và mùi hăng hăng của cỏ khiến Thảo cảm thấy khoan khoái dễ chịu.

image.png

Rồi Thảo miên man nghĩ: "A mình còn phải ghé nhà thờ Thánh Nicolas Bari, thăm thác Cam-Ly hay ra bờ Hồ Xuân Hương hóng gió, nhâm nhi ly trà chanh đường hay ly chocola nóng ở café Thủy Tạ thì còn gì thơ mộng hơn nữa chứ. Nhưng việc đầu tiên là phải tản bộ ra khu chợ Hòa Bình, phải hối lộ cái bao tử rỗng này trước cái đã, phải kêu một tô phở xe lửa, tái, nạm, gầu, gân, sách với một đĩa rau butter salad khổng lồ cho đã thèm mới được.  Nghĩ đến đây, Thảo tủm tỉm cười một mình, hình như chỉ có Đà Lạt mới có món phở kỳ lạ và chỉ có dân Ðà Lạt mới ăn phở theo kiểu lạ đời thế này thôi, nhưng chẳng sao. Thảo cảm thấy nón này ngon đáo để, không rõ vì nó lạ miệng hay vì cái không khí lành lạnh của Đà Lạt khiến người ta mau đói, nên không ai quan tâm cho mấy về cái ngon của nó?  Cả ngày hôm ấy, Thảo đi loanh quanh trong chợ, ngó cái này rồi nhìn cái kia, cái gì cũng trông rất lạ mắt. Nàng mua một vài thứ cần thiết rồi quay về nhà bác Bính trước khi trời tối.

Sáng hôm sau là ngày cuối tuần, Thảo đã chuẩn bị sẵn sàng để đi lễ ngày Chủ Nhật. Quần áo chỉnh tề, nàng bước ra sân trước của nhà bác Bính, đưa mắt nhìn qua bên kia đồi, dưới chân đồi là nhà thờ Thánh Nicolas Bari.  Thảo nhìn xuống thung lũng trước mặt, nàng nghĩ.

- Mình sẽ đi ngõ tắt cho gần vì chỉ cần vượt qua cái thung lũng này là đến ngay".

- Có phải Thảo định vượt qua cái thung lũng này để đến nhà thờ cho gần không?

Thảo giật mình quay lại, gã thanh niên đang đứng đối diện với nàng mà nàng chưa gặp bao giờ.  Thảo chưa kịp hỏi xem hắn là ai thì hắn đã nhanh nhẩu giới thiệu.

-  Oh, Vĩnh xin lỗi làm Thảo giật mình, Vĩnh là cháu nội của ông bà Bính.  Bà nội có kể cho Vĩnh nghe về Thảo.  Ba mẹ Vĩnh sống ở Saigon, Vĩnh ở lại đây với ông bà nội.

Vĩnh chỉ khoảng tuổi Thảo với dáng dấp thư sinh, đeo kính cận đầy cộm, người dong dỏng cao, khá đẹp trai. Và trời ơi, con trai gì mà nước da trắng bóc, hai má đỏ au như con gái, đúng là người Ðà Lạt có khác. Thảo mỉm cười gật đầu.

-  Ðúng rồi, mình băng qua thung lũng này có được không Vĩnh?

Vĩnh đưa mắt nhìn Thảo từ đầu đến chân rồi cười thành tiếng.

- Ðược chứ, nhưng chắc Thảo phải vào thay quần tây và mang giầy tennis.

-  Không sao, Vĩnh đợi Thảo chút nhé.

Vĩnh không trả lời, anh gật đầu rồi thong thả ngồi xuống cái băng đá dưới giàn hoa tigo tím chờ Thảo. Vài phút sau, Thảo bước ra trong bộ quần áo mầu vàng nhạt điểm những nụ hoa nhỏ li ti mầu hồng, tóc cột đuôi gà cao, sandal cũng màu vàng nhạt, trông nàng tươi mát và trẻ trung như con búp bê biết đi. Vĩnh nói như reo lên.

-  Trời ơi, Thảo xinh quá.

Thảo không trả lời, nàng nheo mắt nhìn Vĩnh.

-  Thôi ta đi kẻo trễ.

Hai người cùng sánh bước bên nhau, đi dần xuống thung lũng.  Đến đoạn đường có những cây lau dại mọc cao ngang eo, Vĩnh bước đi trước gạt đám lau dại sang hai bên để mở đường cho Thảo, thỉnh thoảng anh quay lại để chờ Thảo.

- Thảo có mệt không?

Thảo trả lời ra vẻ không sao cho oai nhưng thực sự nàng đã mệt phờ cả người, nàng đưa tay lau những giọt mồ hôi đang chảy dài xuống hai bên má, miệng lẩm bẩm, "Biết vậy thà đi trong phố có hơn không, đúng là anh hùng nửa mùa, người Saigon có bao giờ "băng rừng lội suối" như thế này đâu cơ chứ, cho chừa cái tật cà chua nhé". Cứ đi được vài bước, Vĩnh lại quay lại để "check" cô bạn mới xem ra sao rồi. Bỗng, Vĩnh nhận thấy mặt Thảo xanh như tầu lá, anh hoảng hốt quay ngược lại, bế xốc cô bạn lên tay đi thoăn thoắt lên đồi, đặt nhè nhẹ Thảo xuống thảm cỏ xanh trước sân nhà thờ.  Anh móc túi, rút chiếc khăn mùi xoa trắng, rồi cẩn thận chấm nhẹ những giọt mồ hôi trên trán Thảo, giọng anh hơi run run, an ủi bạn.

- Thảo nằm nghỉ một chút cho đỡ mệt, chắc tại Thảo chưa quen leo đồi đấy thôi.

Thảo nằm yên hai mắt nhắm nghiền, thỉnh thoảng nàng hé mắt nhìn khuôn mặt lo âu của Vĩnh, nàng cảm thấy mến thương người bạn mới quen và thấy lòng mình ấm lại.

Những ngày nghỉ hè ở Ðà Lạt là những ngày hạnh phúc của đôi bạn trẻ.  Vĩnh cũng vừa thi xong tú tài phần II và chờ để vào Saigon học trường Nông Lâm Súc nên ngày nào Vĩnh cũng đưa Thảo đi chơi, họ tung tăng bên nhau như đôi chim dove, nào thăm những thắng cảnh hữu tình, nào đồi thông, Hồ Than Thở, Thác Prenn, Hồ Tuyền Lâm, Trúc Lâm Tự, Thác Datanla, v.v...và cuối cùng là Thung Lũng Tình Yêu, nơi mà Thảo và Vĩnh cùng đón nhận nụ hôn đầu. Nảy mở một mối tình ngây thơ trong trắng.