Thầy tôi _ Phạm Mai Hương _ (Văn / Hồi ký)

  • PDF

THẦY TÔI


(kính nhớ các vị giáo sư trường Bùi Thị Xuân Dalat và riêng kính tặng thầy Trần Văn Xuyên, giáo sư Pháp Văn)

Năm nay không có Kim Thoa cùng đi, vì Thoa mới qua một cơn đau tim, Quỳnh Hương và tôi loay hoay gần nửa giờ mới kiếm ra ngôi nhà 7D trong khu cư xá Đồng Tiến của thầy Xuyên, vị giáo sư dạy môn Pháp văn của ngôi trường Bùi Thị Xuân Dalat ngày nào chúng tôi học.

Căn phòng khách nhỏ với chiếc kệ xếp ngay ngắn sách Pháp văn; trên tường bức tranh sơn dầu vẽ một cô bé xoay lưng nhìn chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay thật dễ thương; gợi nhớ khu vườn nhỏ trong nhà thầy ở Dalat trước đây, được rải sỏi trắng với bộ bàn ghế bằng gỗ thông đặt dưới tàng cây.

Thầy Xuyên đã 80 tuổi. Tóc thầy bạc trắng, khuôn mặt phúc hậu, nụ cười vô ưu. Đôi mắt thầy như dọ hỏi sau lớp kính cận dày nhưng rồi thầy cũng nhớ ra:

-Đây là MH và đây là Quỳnh Hương.

Thầy trò ôn lại những bài dạy từ thuở học đệ ngũ. Giọng thầy vẫn sang sảng, nhấn nhá âm điệu khi đọc lại những bài học thuộc lòng xưa, Quỳnh Hương nhớ:

-Năm lớp đệ thất, đệ lục cô Bảo Trâm dạy Pháp văn. Cô đẹp. lịch sự, nói hay, dạy giỏi nên khi thầy vào dạy thay cô. Em giận thầy vì nghĩ tại thầy mà cô Trâm bị đi trường khác. Học một thời gian em mới biết mình nhầm và em đã học ở thầy bao điều hay. Mỗi bài học thuộc lòng, thầy bắt vẽ tranh minh họa bên cạnh. Mẹ em vẽ bức tranh người mẹ ôm con đẹp lắm, em đem vẽ thu nhỏ trong bài ma mère.

-Ngày xưa đi dạy, thầy như một chủng sinh của Giáo hoàng học viện. Thầy đi dạy đúng giờ, nghiêm trang, không cười. Phải chi thầy dễ một chút thì giờ này đã có người nâng khăn sửa túi rồi.

Thầy cười hiền:

-Vợ chồng là phải có nhân duyên chứ. Ngày xưa thái tử Tất Đạt Đa còn bỏ vợ con đi tu. Thầy vướng làm chi.

Thầy nhìn tôi, chợt nói:

-Thầy biết ba em. Ba thầy là bạn ba em. Ba thầy làm ở ty Công chánh. Ba em làm ở ty Thông tin.

Quỳnh Hương cười:

-MH đi thăm thầy cô nào cũng nói: thầy biết em vì em là con của ông Triếp.

-Ư! Thì tui ăn theo mà. Quỳnh Hương biết câu: nhất thân, nhì thế, tam kế, tứ..mới là học không.

Niên khóa 1965-966 trong kỳ thi tuyển sinh vào lớp đệ thất trường nữ trung học Bùi Thị Xuân, Nguyễn Thị Quỳnh Hương đậu thủ khoa và Phạm Kim Thoa là Á khoa. Thời gian đi học, hai bạn thông minh học giỏi nên thầy cô nào cũng biết và nhớ.

Nhận xét của bạn khiến tôi cảm kích vì biết ba là người bạn đáng mến của quý thầy cô và thực sự ngạc nhiên vì từ trước đến nay đã trên 50 năm nhưng thầy Xuyên chưa hề kể về mối tương quan giữa ba thầy, ba tôi, thầy và tôi. Từ trước, tôi ngỡ “ chút tình Bùi thị” của ba tôi là những vị giáo sư có gốc Huế đồng hương với ông như ba cô Cẩm Quỳ, chú Ngô La của thầy Hiệp, thầy Huỳnh Văn Uyên. Thầy nhìn khuôn mặt ngớ ngác của tôi:

-Sao tự nhiên càng già những ký ức thật xa lại trở về trong khi những gì gần nhất thì quên. Thầy nhớ ba em làm thơ rất hay. Thầy cũng làm thơ nhưng thơ con cóc nên thầy để trên gác chẳng cho ai xem.

- Ba em có làm bài thơ tặng thầy Đức Minh, em gởi thầy 2 câu trong đó:

Tóc ai phơi trắng trên hè phố

Cứ ngỡ tơ trời đong khói sương

-Tặng Quỳnh Hương luôn nè:

Bạn cũ thanh xuân chừ gặp lại

Nhìn nhau tóc bạc thấy mà thương

Đồng hồ chỉ 11 giờ trưa, thầy dường như không muốn ngừng câu chuyện, tôi hỏi:

-Thầy ăn cơm chưa?

Đôi mắt thầy có chút ngờ ngợ:

-Thầy không nhớ nữa. Cứ 2 ngày thầy đạp xe đạp đi chợ một lần. Thầy dắt xe vô trong lòng chợ. Buổi sáng thầy nấu cơm cho cả ngày. Bây giờ thầy lên gác, thấy nồi cơm vơi một nửa thì thầy đã ăn rồi; còn đầy thì thầy sẽ ăn trưa.

Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau:

-Thầy không có lương hưu, sống độc thân vậy thì tiền đâu mà chi dùng.

Thầy cười thanh thoát như Lão Ngoan Đồng:

-Thầy cũng không hiểu nữa. Tiền tự nhiên mà đến. Khi thì bà con gởi, lúc học trò biếu. Thầy sắp hết tiền thì ai đó lại tặng. Thầy nghĩ: bây giờ đâu có ai chết vì đói, chỉ ăn cho ngon miệng. Mà thầy có cần gì nhiều đâu.

-Thầy cho em số điện thoại đi.

Thầy ngại ngùng:

-Thầy không rõ.

-Vậy tụi em ghi số điện thoại, chút nữa thầy gọi để tụi em lưu lại, phòng khi cần.

Thầy ngần ngừ:

-Không biết thầy có nhớ không nữa, bước ra sau thì thầy quên ngay. Trên máy giặt, thầy phải dán tờ giấy ghi: nhấn nút nào trước, nút nào sau.

Tiễn chung tôi ra cửa, khuôn mặt thầy thanh thản, nụ cười tươi tắn nhưng sao trong đôi mắt của thầy có chút gì giống mạ tôi khi đưa con ra ngõ như muốn hỏi: khi nào con lại về thăm mạ.

Lên xe, Quỳnh Hương thở dài:

-Sợ một ngày thầy đi chợ rồi quên đường về nhà.

Chiều đó, cả Quỳnh Hương và tôi chẳng ai nhận được điện thoại của thầy. Thầy tôi lại quên rồi. Thầy ơi! Trí nhớ trả về hư vô!

25.3.2021

Phạm Mai Hương

Bạn đang theo dõi trang: Văn Hồi Ký Thầy tôi _ Phạm Mai Hương _ (Văn / Hồi ký)