Phố Xưa, VuLan & Điêu Linh _ Anh Tâm Trần Công Phấn _ (Thơ / Lục bát)

  • PDF

Tranh: ĐINH CƯỜNG

PHỐ XƯA

Giã từ Đà Lạt ra đi
Hai mươi năm chẵn trở về phố xưa
Chênh vênh con dốc sương mù
Ngưới thân, bạn thiết bây chừ còn ai
Hắt hiu mây gió thở dài
Hồi chuông giáo xứ u hoài thanh âm
Nhà thờ trống vắng đàn chiên
Chơ vơ tượng Chúa muộn phiền xót thương
Bởi đâu đóng cửa giáo đường
Niềm tin khép kín ngại ngùng bước chân
Con gà trên nóc bâng khuâng
Mái xưa rêu phủ ngàn thông lặng buồn
Còn gì lưu luyến quê hương!

ANH TÂM

VU LAN

Chùa xa chuông đổ Vu Lan
Hiện về bóng Mẹ muôn vàn nhớ thương
Bông hồng có đủ biểu dương
Tình sông nghĩa biển Mẹ thường chăm lo?
Đời Mẹ đói cho con no
Canh gà bóng ác… câu hò… à… ơi!
Từ con mở mắt chào đời
Hè thiêu đông buốt da NGƯỜI bọc con
Tóc NGƯỜI phủ ngập đại dương
Bàn tay nứt nẻ trắng cơm ruộng đồng
Con đò xuôi, ngược dòng sông
Tảo tẩn năm tháng lo chồng nuôi con
Quê người tình MẸ VIỆT NAM
Vu Lan bóng Mẹ muôn vàn kính yêu.

ANH TÂM
(Dạ Lý Thôn, mùa báo hiếu)

ĐIÊU LINH

Năm xưa cũng tháng, năm này
Vườn không nhà trống chim bay phương nào?
Sóng dâng cuốn triệu đồng bào
Trẻ thơ ly tán kêu gào thảm thương,
Kéo vào, lũ rợ Bắc Phương
Miền Nam tan nát, phố phường điêu linh
Cướp nhà, hốt chợ, phá đình
Bốn phương hỗn loạn, tướng binh rã hàng.
Dép râu, nón cối, xe tăng
Chúa dưng mắt lệ! Phật Tăng nguyện cầu!
Vô thần cộng sản diều hâu
Đốt sách Khổng, Mạnh gieo sấu lầm than
Xót xa châu báu Việt Nam
Hùng Vương dựng nước Tiên Rồng đổi thay.
Hôm qua cũng tháng năm này
Ngày mai đòi lại lâu đài Tự do
Sài Gòn phố cũ, xóa Hồ
Ta về dựng lại cơ đồ Việt Nam
Từ Cà Mâu đến Nam Quan
Cùng nhau xây dựng cờ vàng quang vinh
Ngày mai thôi hết điêu linh.

ANH TÂM
(Khóc tháng tư đen 30-4-2005)

ANH TÂM TRẦN CÔNG PHẤN

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Lục Bát Phố Xưa, VuLan & Điêu Linh _ Anh Tâm Trần Công Phấn _ (Thơ / Lục bát)