Đà Lạt Cô Liêu

  • PDF

 

ĐÀ LẠT CÔ LIÊU
Lam Phương

Chiều lên. Cho đây khóc đó.
Nắng lên khi mình mất nhau.
Mây ơi trôi đến phương nào?
Dừng chân chia bớt cơn sầu.

Giọt buồn long lanh phiến đá.
Vỡ tan trong lòng nước xanh.
Người đi cho mắt thâm sâu.
Có ai quên thuở ban đầu?
     
Đời thay như chiếc áo, tình không nơi nương náu.
Trên thành phố bâng khuâng, mỗi chiều, mỗi chiều em về.
Gót nhỏ in trên lá, phủ quanh con đường mòn.
Với nỗi buồn mênh mông.
   
 Đà Lạt đau. Ai hay? Ai biết?
Nhớ anh thông già hắt hiu.
Dâng theo con nước ban chiều.
Hồn em cũng lắm tiêu điều.

Còn đâu trăng thanh suối biếc?
Bóng chim xa đồi ái ân.
Rừng xanh tan tác cô liêu.
Nhớ anh sương phủ bóng chiều.

***

 

Bạn đang theo dõi trang: Nhạc Nhạc Đà Lạt Cô Liêu