Đà Lạt Và Nỗi Nhớ

  • PDF

ĐÀ LẠT VÀ NỖI NHỚ

Dáng xưa em… Thung Lũng Hồng kỷ niệm
Cuộc tình tàn, tan hợp có nghĩa chi
Giọt lệ rơi năm tháng tuổi xuân thì
Nghe ray rứt tiếng yêu thầm em gọi…

Rừng Ái Ân nắng hanh vàng đan lối
Bóng em về Pensée tím đầy sân
Hạt sương bay hiu hắt biết bao lần
Bên nhau mãi vòng tay… hồ Than Thở!

Đà Lạt dấu yêu, một trời thương nhớ
Dĩ vãng mờ phai, mênh mang trở lại
Duyên tơ đứt đoạn, hờ hững dẫu dài
Em hun hút, xa xôi không giã biệt!

Nỗi lòng anh, có khi buồn nuối tiếc
Tình yêu xưa vẫy gọi xứ Hoa Đào
Bước Tango ngà ngọc, nụ hôn trao
Em đã khóc biết rằng xa nhau mãi…

Em yêu hỡi, mong manh mùi ân ái
Giấc mộng đời như ủ khói trầm luân
Tiếng chuông ngân Linh Sơn tự vang dần
Trong nỗi nhớ xa xăm về Đà Lạt…

Bùi Thanh Tiên

linhson5.bmp - 263.05 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Và Nỗi Nhớ