Đà Lạt Của Người Nghìn Thu

  • PDF

 

ĐÀ LẠT

CỦA NGƯỜI

NGHÌN THU

Lãm Thúy

Đà Lạt của người tôi mơ
Chiều thu sương trắng mặt hồ
Gặp gỡ chừng như mộng mị
Tiếng cười nghe thoảng xa đưa

Đà Lạt của người tôi thương
Đêm trăng bạc trắng lưng đồi
Vòng tay ngập ngừng chưa khép
Tình mong manh như tơ trời

Đà Lạt của người sơn khê
Chiều mưa tan tác tôi về
Sương trắng mờ che lối cũ
Bên tường rũ cánh tường vi

Đà Lạt của người cô đơn
Thông reo thiên cổ còn buồn
Bước chân độc hành buốt giá
Ai về, trăng chếch đầu non

Đà Lạt muôn đời trong tôi
Dáng ai ngược gió lên đồi
Vai nhỏ ngăn trời bão tố
Trăm năm còn mãi ngậm ngùi

Đà Lạt của người nghìn thu
Chờ nhau bạc trắng mái đầu
Hoa rụng bên trời tưởng tiếc
Thông sầu vọng mãi lời ru.

dalat310.jpg - 32.76 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Của Người Nghìn Thu