Đà Lạt Mùa Xuân Nỗi Nhớ

  • PDF

8.bmp - 2.25 Mb

ĐÀ LẠT

MÙA XUÂN

NỖI NHỚ

Đà Lạt ơi, tôi đã xa rồi đó
Những mùa Xuân xin gởi lại. Ngậm ngùi
Trời cuối Chạp sương mù rẻo phố
Giữ dùm nhau nặng nhẹ buồn vui

Hoa Anh Đào nở hồng Cam Ly Hạ
Để thượng nguồn ngơ ngẩn nhớ mùa Xuân
Con phố Duy Tân chiều em áo lụa
Góc Việt Anh tôi đứng đợi bâng khuâng

Dõi bước theo em lên phố Hoà Bình
Tiếng pháo rộn ràng dọc đường Minh Mạng
Mình lại gặp nhau góc đường Ngọc Hiệp
Người đông vui ngược xuống Ngã Ba Chùa

Tiếng chuông quyện hương trầm phảng phất
Mái chùa cong giữ ước nguyện đầu năm
Em má đỏ mắt hiền ngoan Đà Lạt
Để tôi hoài yêu dấu một mùa xuân

Mình xuống phố. Mùa Xuân đang réo gọi
Trời trong xanh theo Én gọi bay
Tôi đưa em qua Vườn Hoa Thành Phố
Sáng Bích Câu chiều ghé Hội Hoa Xuân

Đêm Thủy Tạ miếng mứt gừng cay ngọt
Trời mù sương bàng bạc hướng Đồi Cù
Chuyến xe lam đưa em về xóm nhỏ
Tôi lại một mình. Phố vẫn mù sương

Mai xuống phố. Phố quê người xa lạ
Em có buồn khi chợt nhớ Xuân xưa
Trời trở lạnh như thuở nào, Đà Lạt
Sao vẫn buồn, vẫn lạc lõng bơ vơ

Đà Lạt ơi, tôi có nhiều nỗi nhớ
Cả bâng khuâng và cả những ngậm ngùi
Mùa Xuân này đất trời xưa có đợi
Để tôi về ôm hết cả buồn vui...

Trần Huy Sao

1.tranhuysao.bmp - 106.07 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Mùa Xuân Nỗi Nhớ