Đà Lạt Trong Sương

  • PDF

ĐÀ LẠT

TRONG SƯƠNG

Ngô Xuân Hậu

Trời đất khách mấy độ rày trở lạnh
chiều buồn thơ nhớ tóc ai bay
mùa vào hanh Đà Lạt có nhiều mây
nắng còn trải trên sân Cù lộng gió

Hồn Đà Lạt có còn thơm hoa cỏ
má còn hồng như đào chín ban mai
sương có còn nhỏ giọt phôi thai
trên tóc mẹ mỗi mù khuya Võ Tánh

Này Cam Ly, con trăng này có lạnh
như hồn thơ lữ thứ mỗi chiều đông
mắt môi tươi mà hồn lạnh như đồng
như suối vẫn reo vui giờ tiễn biệt
Thơ nhớ quá những mùa mưa diễm tuyệt
hồn rưng rưng trên từng nhánh thông gày
mù sương về xõa mái tóc mây
Trên phố thị xôn xao chiều nắng quái...

Đà Lạt ơi nhớ ngày thơ bỏ lại
một cao nguyên thần thoại muôn đời
một chiều mưa như mắt lệ ai rơi
trên lũng thấp, đồi cao...
bâng khuâng sương khói

Đà Lạt ơi!
thơ mãi yêu em không bằng tiếng nói
bằng lời thông, tiếng suối, gió ven hồ...
bằng một hồn thơ rất mực là thơ
mà ngôn ngữ, âm thanh... đều vô dụng!

dalat_suongsang.jpg - 28.63 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Trong Sương